Wednesday, June 30, 2010

Sunday, June 27, 2010

Cảm Tạ Hồng Ân.

Nhạc nền: Cảm Tạ Hồng Ân
Phạm Đức Huyến
Hình ảnh: Anh chị em ca trưởng 3-DC-2010
Thực hiện slideshow: Phạm Trung.


Thơ viphương


Vắng anh


Anh đi chỉ có vài tuần
Mà sao cứ tưởng ngàn trùng cách xa!
Đi vào rồi lại đi ra
Ngày ngày thiếu bóng người mà em yêu
Anh ơi em nhớ anh nhiều
Sau giờ tan sở, chiều chiều ngóng trông
Đêm về một cõi thinh không
Cô đơn gối chiếc phòng không vắng người
Nhớ anh nhớ cả nụ cười
Cái duyên anh nói, cái cười anh trao
Nhớ anh nhớ thủa hôm nào
Anh vang câu hát cung cao cung trầm
Nhìn anh em thấy ấm lòng
Đôi ta song nhịp thỏa lòng ưóc mơ
Cuộc đời đẹp tựa bài thơ
Anh đàn em hát câu thơ ân tình
Ước mong cuộc sống gia đình
Đàn con khôn lớn ân tình chứa chan
Có yêu là có thiên đàng
Cám tạ ơn Chúa ban ngàn hồng ân
Yêu nhau gắn bó ân cần
Tình ta luôn mãi mãi gần bên nhau.
viphương
tháng 6- 2010

Những chuyện thật ngắn của chị Hân.

Chuyện thật ngắn

Trịnh Tây Ninh - Phần 2


Ngạc nhiên
Chị vật vã:
- Anh xài tiền phí quá, mấy tháng nay không có dư để trả thêm vào tiền nhà. Anh lại làm thêm nhiều giờ phụ trội, như vậy tiền đi đâu? Hay là anh dấu em làm việc gì, đi nuôi con nào?
- Không phải em kiểm soát tất cả tiền bạc trong nhà sao?
- Nhưng em rất thắc mắc!
Thắc mắc đã được trả lời, vào ngày sinh nhật, anh đã surprise chị bằng đôi bông tai thật đẹp mà chị hằng ao ước.

Không quên
Hôm nay em tốt nghiệp Trung Học, được phần thưởng của trường, cả nhà đều vui mừng. Em cám ơn bố mẹ nhiều lắm, nhất là mẹ. Em nhớ hồi lớp 9, có lần em vô ý để quên homework ở nhà. Em sợ quá gọi về thì mẹ đã vội vàng lái xe đem bài tới cho em. Hôm đó em được điểm cao và không bị phạt vì nộp bài trễ. Em nhớ ơn mẹ vô cùng.
Có những hy sinh, thông cảm của cha mẹ mà suốt đời con cái sẽ không quên.

Hột đậu phọng
Tôi ngồi may, hai đứa con trai nhỏ chơi bên cạnh. Thằng anh lấy phôn gọi vào hãng cho chồng tôi kể lể gì đó, thằng em đang ăn xen vào:
- Anh Bi, em muốn cho bố ăn đậu phọng.
Vừa nói cháu vừa gõ gõ hột đậu vào ống nghe, thằng anh la lên:
- Đừng làm như vậy!
Tôi nghĩ Bi sẽ nói muốn cho bố ăn thì phải chờ bố về, thức ăn không chuyển qua phôn được, nhưng cháu nói:
- Em làm như vậy hột đậu phọng sẽ rớt vào lỗ tai bố đó! Mình không được làm đau tai bố!
Tôi mỉm cười, các cháu thật ngây thơ và biết yêu thương bố mẹ. Tiếc là bây giờ các cháu đã lớn, tới tuổi “teenager” bướng bỉnh hay cãi, thỉnh thoảng nói những lời nghe thật chói tai. Không biết cháu có còn nhớ câu chuyện hột đậu phọng ngày xưa?

Khờ
Xóm tôi có một đứa con gái ít nói chậm chạp, theo người ta thì nó bị bệnh khờ.
Nó không học được, không thể làm nổi một bài toán đơn giản, nên chỉ ở nhà dọn dẹp, giặt giũ. Sau ngày 30 tháng 4, cả xóm ai nấy trở nên nghèo khổ hơn, nó về quê với mẹ vất vả làm rẫy. Mấy chị nó khôn lanh nhưng đua đòi, ở lại thành phố theo đám thanh niên Khăn Quàng Đỏ ca hát, họp hành cả ngày, tháng tháng về quê thu tiền nó bán khoai, bán trái. Ngày mẹ nó chết, các chị nó vẫn liếc ngang liếc dọc, khóc lóc một cách hời hợt. Riêng nó quỳ yên lặng trước xác mẹ mấy ngày trời, cầm tay mẹ mà nước mắt đầm đìa. Các chị nó suốt ngày xăm soi chăm sóc sắc đẹp, nhưng chắc chẳng bao giờ soi gương nhìn lại tâm hồn mình. Còn nó ít khi để ý làm dáng, nhưng tâm hồn nó đẹp đẽ biết bao. Tôi tự hỏi giữa nó và những anh chị kia, ai khờ hơn ai.

Nhà hàng
Bố con nó rộn ràng sửa soạn, một chút cả nhà sẽ đi ăn nhà hàng mừng sinh nhật chồng tôi. Tôi mắc cuời, anh già rồi mà vẫn còn thích birthday, đòi phải ra ngoài ăn. Đi nhà hàng vừa tốn tiền vừa mất thì giờ, trong khi ăn ở nhà vừa rẻ vừa tiện, lại không sợ dầu mỡ bột ngọt. Tôi lại đang cố gắng gởi tiền về Việt Nam giúp ông anh sửa nhà, nhưng không dám nói vì dù sao cũng là ngày đặc biệt, cản thì chồng tôi lại buồn, trách tôi kẹo!
Khi đến nhà hàng, tôi lặng người vì xúc động. Đây là một nhà hàng Tây sang trọng, có nhạc sống, có ánh nến lung linh. Cách đây mấy tháng khi xem TV, tôi có nói với chồng là phải chi mình được đi ăn ở khung cảnh như vậy cho biết. Nhưng tôi nói để mà nói, chứ thật sự không nghĩ tới chuyện phí phạm như vậy. Cô gái tóc vàng đánh piano thật hay, mười ngón tay cô như múa lượn trên phím ngà. Mấy anh bồi bàn to lớn nhưng lịch sự hết sức, không vội vàng đổ tháo như ở nhà hàng Tàu bình dân gần nhà. Rắc thêm có mấy hạt tiêu vào đĩa mà ông bồi cũng trịnh trọng hỏi ý, rồi xay tiêu nguyên hạt tại chỗ cho thơm chứ không dùng loại xay sẵn.
Bây giờ tôi hiểu tại sao chồng tôi nhất định phải đi ăn, không phải vì anh ham vui mà vì tôi. Anh biết nếu không lấy lý do mừng sinh nhật, sức mấy tôi chịu đi!
Tôi rưng rưng cảm động, nói vu vơ vài câu để che dấu cảm xúc, nhưng tôi biết mình sẽ nhớ mãi bữa ăn đặc biệt này.

Friday, June 25, 2010

Chúa Cần Con.

Một bài hát thật hay và ý nghĩa, qua giọng ca tuyệt vời của Anne Murray.

CT


"Đời con chỉ nương nhờ Chúa,
Đời con chỉ trông nơi Ngài,
Đời con chỉ mong nhờ Chúa,
Chúa ơi, con thuộc nơi Ngài"
CT

Thursday, June 24, 2010

Kỷ Niệm 10 năm Linh Mục cha Giuse Trần Tập.

Hình ảnh: Ngải Lan & Huy Hạnh
Nhạc nền: Hiến Dâng (Hiển & Phượng sáng tác)
Thực hiện slideshow: Duy Hân

Wednesday, June 23, 2010

Lời Cám Ơn của anh Hiển & anh Trung.


Anh chi em trong nhóm "Viet Cho Nhau" thân mến,
Phạm Trung và Hiển đã trở về Toronto được bằng an, sau 10 ngày vật lộn với những bản nhạc 4 bè. Hát mỏi cả miệng. Tập đánh nhịp rã rời cả 2 tay. Tuần đầu, học đến 7:30pm mới được ăn tối. Về phòng, tiếp tục ôn bài cho đến 2, 3am. Tuần thứ 2 mệt hơn, đến 10pm mới được nghỉ. Sau đó ai cũng lo lắng học bài, ôn bài cho đến 3am mới đi ngủ. Nằm xuống giường, chỉ kịp đọc 1 kinh Kính Mừng là ... thăng thiên liền. Cám ơn Chúa, cám ơn sự cầu nguyện của mọi người, Hiển và Trung mới được kết qủa tốt. Xin Chúa chúc lành cho mỗi người.

thân ái,
Hiển


Cùng với anh Hiển, Trung xin cám ơn tất cả ACE cầu nguyện và chúc mừng.
Riêng Trung sau khi điều khiển dàn nhạc giao hưởng và ca đoàn người Mỹ hát bài "Halleiluia Chorus" đã "xém té..." may mà Trung đứng gượng lại được để kết thúc bài nhạc. Tạ ơn chúa.
Trung

Tuesday, June 22, 2010

Thơ Vũ Thủy.


CÙNG GIÊ-SU LÀM PHÉP LẠ

Chú bé nhóc con
Theo mẹ lên non
Ngồi nghe Thầy giảng
Chú chưa hiểu gì
Chú bé nhóc con
Quẩn bên chân mẹ
Giúp mẹ linh tinh
Mẹ chú cầu kinh. . .

Chú bé nhóc con
Nghển cổ nhìn Thầy
Chỉ thấy đám đông
Chú nhìn xuống giỏ
Loay hoay nhẩm đếm
Có năm chiếc bánh
Hai con cá nhỏ
Chú khẽ mỉm cười. . .

Trời đã xế chiều
Mọi người đói meo
Chú bé chạy theo
Mấy ông môn đệ
Gởi Thầy Giê-su
Phần ăn của chú
Chú bé vô tư
Quên mình đang đói. . .

Giê-su cầm bánh
Ngước nhìn Trời cao
Đọc lời chúc tụng
Bẻ bánh trao ra
Môn đệ phân phát
Đoàn người no nê
Mẩu vụn thu về
Đầy mười hai thúng. . .

Chú bé hiểu rồi
Nếu biết sẻ chia
Phần ăn của mình
Cho người đang đói
Thì Chúa sẽ làm
Được nhiều phép lạ. . .!

6/6/2010
HOA MẶT TRỜI

Slideshow của anh chị Duy Hân.

Nhạc: Serenade-Schubert
Lời Việt: Phạm Duy
Tiếng hát: Thái Thanh
Thực hiện slideshow: Duy Hân
Thơ: Nguyệt Khúc-Trịnh Tây Ninh

Thơ Vũ Thủy.


ĐI TÌM NGƯỜI

Hoa nở ven rừng hoa khẽ lay
Gợi tình ong bướm ngất hương say
Nắng mai nhảy múa trên muôn lá
Gió sớm bập bênh mấy nhánh cây
Hàm tiếu xuân thì hơi chúm chím
Phong lan phơi phới nhựa căng đầy
Tranh kia ai vẽ nên thơ lạ
Người đứng ở đâu ngắm cảnh này?


16/6/2010
Vũ Thủy

Saturday, June 19, 2010

Thơ của anh GiuSe Nguyễn Văn Sướng.




Ông "Ba" già.

Con chạy về gọi ba
Mũi con chảy lòng thòng
Và con không chùi được !

Có lẽ quá trăm lần
Trong một ngày đời sống
Con quấy quả đến ba
Và trăm lần như một

Ba bỏ dở việc ba
Lo cho con tươm tất
Ba làm việc trong nhà
Lúc nào cũng có mặt
Vô tình ba là mẹ
Cả bốn đứa con ba
Một tay ba săn sóc
Suốt ngày đã quen tai
Nghe ba ơi , ba hỡi.

Nhưng đấy là chuyện xưa
Chuyện nay thì lại khác
Ba giờ đã...ông "bô"
Lỗi thời hằng thế kỷ
Cả bốn đứa con ba
Giờ không cần ba nữa!

Có những lúc cô đơn
Ngồi trầm ngâm suy nghĩ
Con nước đã xuôi dòng
Như đời người qua đi
Mong gì còn trở lại!

Chuyện nay thì đã thế
Thế còn chuyện ngày sau
Ngày sau ba tóc trắng
Mắt kém và chân run
Ba bỗng nên gánh nặng
Đứa nào chịu gánh ba?

Chuyện ngày sau buồn lắm
Giá mà chẳng xảy ra
Để cả bốn đứa con
Được nhẹ lòng vui vẻ

Chuyện ngày sau buồn lắm
Giá mà...chẳng xảy ra !
----------------------
Giu se Nguyễn văn Sướng .

Thơ Vũ Thủy.


GIÀN MƯỚP CỦA BỐ
Vũ Thủy

Giàn mướp nhỏ ngang tầm em với
Lá loăn xoăn hoe nắng ngọt ngào
Đủ che nắng một khoảnh sân chập chõm
Bé nhảy dây chơi góc cuối vườn
Mướp vươn mình đùa vui trong nắng
Những nụ hoa xinh xắn bướm liệng bay
Hoa mướp vàng, bướm vàng bay lúng liếng
Góc vườn quê hớn hở lá reo vui. . .

Một buổi sáng, trái mướp dài thon thả
Trả cho đời hương vị của cần lao
Bao công khó bố vun trồng chăm sóc
Em hái lấy những ngọt ngào trong trẻo
Vị đồng quê thơm mát bát canh ngon
Trái mướp non trên giàn đung đưa khẽ
Lẽ ở đời em học sẽ không phai
Khi ăn quả nhớ kẻ dầm sương dãi nắng.
Vũ Thủy
25/2/2009

*Nhớ về giàn mướp xưa kia của bố, mỗi sáng được ngắm nhìn những trái mướp đang lớn dần thật là thú vị biết bao.
HOA MẶT TRỜI

Thơ của anh GiuSe Nguyễn Văn Sướng.


NHỚ CHA .
(Kính nhớ về Cha tôi)
Tháng sáu, nắng như tạt lửa
Con tiễn Thày( * ) đi, không trở lại
Ngoài đường, phượng rực cháy trên cao
Và dưới hồ, hoa sen nở kín
Những tháng sáu ra đi và những tháng sáu trở lại
Thày vẫn biền biệt
Cuộc sống với những bộn bề, toan tính!
Đứa bé ngày nào nửa đêm choàng tỉnh khóc vì cha không nằm bên cạnh giờ tóc đã hoa râm!
Những tưởng nỗi nhớ rồi sẽ nguôi ngoai theo năm tháng
Nào ngờ vẫn rực cháy trong tim mỗi độ tháng sáu trở về.
Nhớ Thày xưa thường hay thở dài!
Nhà nghèo con đông
Nhịn ăn nhịn mặc nhịn cả ...ước mơ!
Chắt chiu từng đồng, bữa no lo bữa đói
Bốn mùa mưa nắng dầu dãi tấm thân

Tháng sáu nắng như tạt lửa
Cháy đỏ trong con nỗi nhớ không nguôi
Những xót xa , day dứt, buồn phiền
Hằn lên trán con dấu thời gian để lại

Tháng sáu đi và tháng sáu trở lại
Thằng bé của Thày giờ tóc đã hoa râm !
Giuse Nguyễn văn Sướng .
--------------------------------------------------
( * ) Thày : tiếng để gọi cha mình .

Thơ của anh Nguyễn Ngọc Duy.


Kính dâng hương hồn cha yêu dấu!
Nguyễn Ngọc Duy

Ngày có Cha
Mộng êm đềm
Trên lối.

Tình thiết tha
Mãi ghi hoài
Bên gối.

Hình bóng Cha
Khắc trong hồn
Yêu dấu.

Ngày mất Cha
Tháng năm dài
Tăm tối.

Tình đã xa
Biết bao giờ
Quay lối.

Hỡi Cha!
Duy Nguyên


Nhẹ nhàng chiếc lá rơi rơi
Âm thầm như những mù khơi ngút ngàn
Thu sang, đây những hoa tàn
Em xa đứng ngóng, võ vàng hạt mưa
Ngỡ ngàng, tưởng tiếc năm xưa
Dấu yêu nay đã xa lìa còn đâu
Đành thôi đợi tiết mưa Ngâu
Lá hoa thắm ý, người đâu trở về
Nhớ thương chi, những trăng thề
Mưa Thu thánh thót, ướt nhoà mắt em
Thầm thì trong cánh gió êm
Đôi tay em đã rã rời mỏi mong
Thôi đành như kiếp ngóng chồng
Thân em hóa đá bên thềm Vọng phu
Mùa Thu lướt thướt mưa Ngâu
Ngưu Lang Chức Nữ cùng nhau trở về
Em, chàng nay cũng sum vầy.

THU VỀ

Thu về trên bóng lá
Nhạt nhoà những mưa sa
Mưa như lòng ai khóc
Thì thầm giọt nhớ thương

Thu về không luyến tiếc
Ngày Hạ đã phai tàn
Chẳng như lòng ai đó
Mãi u hoài tháng năm

Thu về ươm nỗi nhớ
Dệt hoài chút tơ vương
Thu ơi xin chớ vội
Đợi lòng nhuốm hương duyên

Thu về trong gió lạnh
Bao hình ảnh dấu yêu
Lãng trôi từ dạo ấy
Cùng với Thu, lại về.

Friday, June 18, 2010

Slideshow của anh chị Duy Hân.

Nhạc Phẩm: Gọi Tên Bốn Mùa.
Tác giả: Trinh Công Sơn.
Tiếng hát: Khánh Ly.
Thực hiện nhạc cảnh & slideshow: Duy Hân.

Ngày của Cha.

Quý anh chị thân mến,
Nhân ngày của Cha, Blog "Viết Cho Nhau" xin mến chúc tất cả quý anh "Happy Fathers' Day". Xin Chúa Cha trên trời luôn ban cho quý anh hồn an xác mạnh, vui tươi hạnh phúc và luôn là mẫu mực cho chúng ta noi theo và cậy trông.
Rất mến,
CT

Wednesday, June 16, 2010

Fathers' Day.

Quý anh chị mến,
Ngày Father's Day gần kề, bài viết dưới đấy có thể đem lại cho quý anh đôi điều suy tư chăng?







'Con có thấy ba thương mẹ không?'

Buổi tối nọ, tôi nghe vợ hỏi con trai: “ Con thấy ba có thương mẹ không?” Thằng nhóc hồn nhiên trả lời:“Không! Con thấy ba đâu có ở nhà chơi với mẹ, ba mẹ cãi nhau hoài!” Vợ tôi bước ra ngoài, với giọt nước mắt lăn dài trên má. Lúc ấy tôi mới giật mình, tôi vẫn luôn yêu mẹ nó và thương nó biết bao.
Tôi, một anh chàng 30 tuổi có một gia đình nhỏ với vợ cùng một thằng con trai 4 tuổi và hàng trăm mối quan hệ bạn bè, đồng nghiệp, đối tác... Vợ tôi vẫn thường phàn nàn rằng tôi chẳng có thời gian bên gia đình. Tôi đã giải thích với cô ấy rằng, tôi dành hầu hết thời gian của mình cho công việc, cho những buổi xã giao để tạo mối quan hệ tốt đẹp và thành công trong công việc của tôi sẽ đem lại cuộc sống sung túc cho gia đình và cả tương lai sáng sủa cho con trai.
Thế nhưng khi nghe con trai nói tôi không thương mẹ nó vì tôi không thường xuyên ở nhà, tôi mới giật mình, tại sao con trai tôi lại nói như vậy trong khi tôi vẫn luôn yêu mẹ nó và thương nó biết bao.
Tôi bắt đầu suy nghĩ về những gì tôi đã làm trong vai trò người cha, người chồng. Tôi chợt nhận ra rằng, đã lâu lắm rồi, tôi không ăn cơm nhà, không nói chuyện với vợ tôi quá 5 câu một lần (trừ những câu giải thích những khi cô ấy phàn nàn tôi không dành thời gian cho gia đình), không biết công việc của vợ tôi dạo này như thế nào, không đưa con trai tôi đi siêu thị hay công viên (nơi yêu thích của thằng bé), không nô đùa ầm ĩ với nó như trước đây...
Liệu vợ tôi có hạnh phúc không khi luôn đứng bên ngoài cuộc sống hàng ngày của chồng, liệu con trai tôi sẽ có một tương lai sáng sủa không khi nó đang lớn lên với suy nghĩ rằng ba mẹ nó không thương nhau.
Tôi rất buồn vì mình đã phạm sai lầm, nhưng cũng còn vui vì mình đã nhận ra điều này. Tôi sẽ yêu thương gia đình một cách đúng nghĩa hơn. Và chắc rằng, vợ tôi sẽ hạnh phúc và con trai tôi sẽ nhanh chóng nhận ra rằng ba nó vẫn luôn yêu mẹ nó và thương nó hơn bất cứ thứ gì trong cuộc sống này.
Tôi cũng xin kể câu chuyện về sếp của thằng bạn thân. Ông là một người nổi tiếng về những chầu nhậu thâu đêm suốt sáng vì công việc cũng có và không vì công việc cũng có. Thế mà, tự nhiên cuối tuần trước, ông lại hẹn một nhân viên của mình ra quán để tâm sự. Họ uống vài chai bia và ông bắt đầu nói rất chân tình về những gì ông đang nghĩ về gia đình mình.
Ông nói, một ngày ông không say trở về nhà. Ông thấy vợ ông đang dạy cô con gái 12 tuổi nấu ăn trong nhà bếp. Hình ảnh này thật ấm áp làm sao. Nó làm ông nhớ ra rằng con gái ông đã lớn lắm rồi. Một ngày nào đó nó sẽ trở thành thiếu nữ và vợ ông đang dành hết tình yêu thương của mình để giúp nó sẵn sàng đón nhận những điều này.
Những ngày sau đó ông đã bớt thời gian cho những chầu nhậu và dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Và đó không hẳn là chỉ cho gia đình mà, ông nói, còn cho chính bản thân ông nữa. Bởi vì giờ đây, hơn lúc nào hết, ông cảm nhận được mình đang hạnh phúc biết bao bên gia đình bé nhỏ của mình.
Và tiếp theo là câu chuyện của Barac Obama. Tôi đọc những bài trích trong quyển "Hy Vọng Táo Bạo" của ông trên web Tuổi Trẻ. Qua lối viết chân thành của ông, người đọc thấy rằng ngoài những hoài bảo về chính trị, bên cạnh tình yêu lớn dành cho nước Mỹ, ông còn dành một tình yêu không hề nhỏ cho gia đình.
Gia đình, đặc biệt là Michelle, vợ ông, được ông nhắc đến hầu như trong tất cả câu chuyện về đời sống của ông, trong những suy tư, trong những quyết định, trong những niềm vui và cả trong những nỗi buồn.
Ông nói: “Michelle cũng rất đẹp, mặc dù không phải đẹp theo kiểu làm cho đàn ông cảm thấy nguy hiểm hay phụ nữ cảm thấy khó chịu. Đó là vẻ đẹp sâu thẳm của một người mẹ, của một người bận rộn chứ không phải cái đẹp đập vào mắt như ảnh bìa các tạp chí hào nhoáng.” và “Cơ bản thì tôi đã hoàn thành vai trò của mình. Hôn nhân của chúng tôi vẫn nguyên vẹn và gia đình tôi có cuộc sống đầy đủ. Tôi đi họp phụ huynh và có mặt ở buổi biểu diễn múa, các con gái tôi được sống trong tình yêu thương.”
Thật đẹp làm sao tình yêu của một chính trị gia! Và giờ đây, khi đã trở thành tổng thống đắc cử của Mỹ, bên cạnh những quyết định về việc thành lập nội các mới, về những giải pháp đưa nước Mỹ thoát khỏi cuộc khủng hoảng tài chính lớn nhất từ trước đến nay, chúng ta vẫn thấy ông cùng Michelle và 2 cô con gái trong những bữa tiệc gia đình ấm cúng, những buổi họp phụ huynh ở trường.
Đó là những câu chuyện làm ấm lòng những người chồng, người vợ, người cha, người mẹ, và cả những đứa con bởi giữa bộn bề cuộc sống, chúng ta, những thành viên trong mỗi gia đình, ngày càng biết hi sinh những ích kỷ riêng tư để dành trọn tình yêu thương cho gia đình. Và chúng ta ngày càng hạnh phúc hơn vì điều đó.

Sunday, June 13, 2010

Thơ của anh GiuSe Nguyễn Văn Sướng.



EM .

Ta chỉ dám đánh em...trong mộng mị !
Bởi muôn đời ta chẳng phải vũ phu
Em điệu đà, em ngang chướng , kiêu căng
Ta đã biết ta thua từ nhập cuộc .

Ta thảm quá, ta ngây ngô, khờ dại
Lỡ yêu em, nường yểu điệu thanh tao
Ngày qua ngày, đêm tiếp nối hư hao
Nam tử hán, ta đành xin qui phục !

Em đàn bà, là ...cây đàn muôn điệu
Ta ngây thơ, ta chỉ biết điệu yêu
Nên khi em, em chuyển điệu...đàn bà
Ta bối rối, hãi hùng đành thua cuộc !

Nụ hồng quí, nụ hồng nhiều gai nhọn
Em điệu đà, gai càng nhọn vết đâm
Ta yêu em xốc nổi đến không ngờ
Đành lãnh đủ một gai đâm lút cán !

Em ỷ...yếu , nhè ta ăn hiếp mãi
Chúa cũng cười, ráng nhịn nữa đi con
Hỡi cô nường xin cô cứ đa đoan
Để mãi mãi là ...cây đàn muôn điệu !

-----------------------------------------
Giuse Nguyễn văn Sướng

Thursday, June 10, 2010

Slideshow của anh chị Duy Hân.

Tóc mai sợi ngắn sợi dài!
Nhạc: Phạm Duy.
Tiếng hát: Ngọc Hạ & Trần Thái Hòa
Thực hiện slideshow: Duy Hân

Thơ của anh GiuSe Nguyễn Văn Sướng.


SAO NỠ BỎ CON .


Con đang êm ấm ở cung lòng
Đâu biết đời mình quyết định xong
Trách nhiệm không ai nhìn nhận cả
MẸ , CHA , bỏ mặc chẳng hoài mong .


Cuộn mình con cố tránh cho xa
Dao kéo thọc sâu quyết chẳng tha
Yếu ớt con không đường tự vệ
CON LÀ NÚM RUỘT MẸ VÀ CHA !


Lạnh lùng nhát kéo cắt chân tay
Bóp vỡ đầu con chẳng nhíu mày
Họ cắt con ra thành mảnh vụn
CHA ơi , MẸ hỡi , thảm thương thay .


Hồn oan oán khí ngất trùng trùng
Theo gió toả lan phủ mịt mùng
Văng vẳng canh khuya sầu tịch mịch
Nặng nề hôn ám cả không trung .


Sinh thành dưỡng dục chín cù lao
CHA MẸ ơn thiêng sánh ví nào
Thiện ác đáo đầu chung hữu báo
Chọn đường công chính quyết nêu cao .

-------------------------------------------------
Giu-Se Nguyễn văn Sướng .

Monday, June 7, 2010

Năm Linh Mục.

Linh Mục Một Huyền Nhiệm
Thơ: Xuân Ly Băng
Nhạc & Slideshow: Phạm Trung
Tiếng Hát: Tốp ca
Hình Ảnh: Vietcatholic & Internet

Saturday, June 5, 2010

Thơ Viphương


Chiên Lạc

Con như con chiên nhỏ
Trong đoàn chiên của Cha
Cha cho con thấy rõ
Cạm bẫy kẻ gian tà


Đường dài con theo Cha
Thấy đâu là hạnh phúc!
Mệt mỏi nẻo đường xa
Con kêu ca than trách.


Rồi lặng lẽ rời đàn
Lang thang cánh đồng hoang
Ngắm nhìn hoa khoe sắc
Nụ hoa xanh tím vàng.


Tung tăng con chạy nhảy
Đuổi bướm và hái hoa
Lắng nghe bản tình ca
Gió hòa dòng thác đổ.


Con đâu ngờ sẽ khổ
Khi ắnh nắng chiều buông
Bầu trời nổi giông tố
Hốt hoảng con tìm chỗ.


Có ai người dẫn lộ?
Giữa đêm tối bão bùng
Tiếng gầm vang không trung
Khiếp kinh con ngã quỵ!


Lo âu con thầm thỉ
Cha ơi, cứu con mau
Thân con quá đớn đau
Chỉ mình cha có thể!


Con thiếp dần trong mê
Cha tìm kiếm đưa về
Tiếng reo vui , con tỉnh
Quên nỗi đau ê chề.


Cha lắng nghe con kể
Tháng ngày con ngụp lặn
Trong gian khổ nhọc nhằn
Cha xót xa triều mến.


Con ơi cố gắng lên
Tình Cha luôn vững bền
Hãy cùng Cha tiến bước
Gian khổ Cha sẽ đền.
viphương

Thơ về Thánh Thể của Viphương


Tình Cha


Cha yêu con biết bao
Cha tự hạ dường nào
Xác phàm Cha nhập thể
Chia sẻ mọi gian lao.


Ai đói khổ khát khao
Mạch ân sủng dồi dào
Trong tim Cha từ ái
Ôi dịu ngọt là bao!


Con ơi đừng lãng xao
Tình Cha tự thửa nào
Luôn yêu thương chúc phúc
Hằng sẳn sàng ban trao


Cha ơi, con ứơc ao
Niềm tin không chao đảo
Gục đầu con sám hối
Nước mắt con tuôn trào!
viphương 2010

Chúa Nhật kính Mình Máu Thánh Chúa-06/06/2010.



Nhiệm Mầu Thánh Thể.
Giuse Nguyễn Văn Sướng

Trong Thánh Thể , Chúa âm thầm lặng lẽ
Từng phút giây quạnh quẽ đến thiên thu
Để tình yêu giam hãm chốn lao tù
Cho nô lệ phá tan xiềng tội lỗi .

Trong Thánh Thể , Chúa giấu đi thiên tính
Giấu cả đi nhân tính Chúa khi xưa
Trước mắt con là tấm bánh mọn hèn
Mà vinh quang chói loà hơn mặt Nhật .

Ôi Thánh Thể là đại dương ơn nghĩa
Là ngút ngàn tình Chúa hiến cho con
Là bao la tình Chúa mãi dạt dào
Là an ủi , ngọt ngào khi lệ thảm .

Trong Thánh thể Chúa nôn nao , rạo rực
Những mong chờ gặp gỡ những tình yêu
Những ước ao cháy bỏng tấm chân tình
Những đắm say nồng nàn mong ban phát .

Trong Thánh Thể , Chúa lặng thinh , hiền dịu
Lắng nghe từng nhịp đập trái tim con
Lắng nghe con than thở phút chạnh lòng
Lắng nghe tiếng tơ lòng con rung cảm

Ôi , Thánh Thể , đây GIÊ SU nhiệm lạ
Ai đói lòng hãy đón lấy mà ăn
Ai khát khao hãy uống đến thoả lòng
Ai gục chết , hồi sinh trong hoan lạc .



Ôi , Thánh Thể , mọn hèn trong vĩ đại
Là phép thiêng cả thể đến ...đơn sơ
Là GIÊ SU vinh thắng cõi cao vời
Từ trời xuống náu mình trong bánh nhỏ .

Không vinh quang , chói loà hào quang cả
Không oai hùng ngàn vạn tiếng tung hô
Bánh trắng tinh , đơn giản đến không ngờ
Lặng lẽ đợi chân tình con đáp trả

Ôi , Thánh Thể , muôn gối quỳ bái phục
Muôn tâm hồn thổn thức khúc tin yêu
Muôn trái tim rộn rã tiếng tơ lòng
Muôn thế hệ say sưa tình yêu Chúa

Thi nhân ơi , dệt khúc vàng dâng tiến
Tấu lên đi nhạc sĩ , khúc du dương
Ai vẽ ra cho được thánh nhan Trời
Trong Thánh Thể , là tình yêu tận hiến !

Ôi , Thánh Thể ! ôi, tình yêu Thiên Chúa
Là lương thần cho sự sống thần linh
Là GIÊ SU vinh thắng đã phục sinh
Là đỉnh điểm tình yêu trong bí tích !

Lưỡi đã cứng không còn tung hô nữa
Tay bại tê , bút lăn lóc ngả nghiêng
Mắt mở to mà mắt đã lạc thần
Khi lòng đến bên lòng cùng hoà nhịp

-----------------------------------------------
Giuse Nguyễn văn Sướng .






Wednesday, June 2, 2010



TRÁI TIM THẦM LẶNG


Có người đã chọn yêu tôi
Từ thuở tôi chưa được thụ thai trong lòng mẹ.
Người ấy âm thầm ghi dấu ấn vào hồn tôi
Và thinh lặng dõi theo tôi suốt cả cuộc đời. . .


Nhiều lần Tôi đã bỏ quên người ấy
Lẻ loi trong ngôi Thánh đường hoang lạnh
Để lao vào cơn lốc xoáy của điệu nhạc cuồng luân,
Bỏ mặc chàng cô đơn ngoài sân quán rượu
Tôi chè chén say sưa với đủ hạng người. . .


Trái tim chàng đã bao phen rỉ máu
Vì tôi mải tìm những cuộc tình mong manh sương khói
Những cuộc tình chan đầy lời nói hẹn tương lai
Những cuộc tình chứa những giọt sầu mặn chát
Rồi cũng phải chia ly như vốc cát trên tay. . .


Mặc cho tôi tìm đủ cách chối từ
Chàng vẫn yêu tôi bằng một tình yêu mãnh liệt.
Nghiệt ngã cuộc đời; tôi quay về bến cũ
Quay về nỉ non; cứ mỗi lần vấp ngã
Trái tim chàng lã chã giọt yêu thương. . .


Người ấy yêu tôi bằng một tình yêu bất diệt
Đã chết đi, chuộc lại tấm thân này.
Ôi trái tim rỉ máu cũng vì yêu
Yêu thầm lặng trên đồi Gôn gô ta tím ngắt!


01.06.2007
Vũ Thủy

Thơ của anh GiuSe Nguyễn Văn Sướng.





GIA ĐÌNH.


Mẹ đi lấy dượng xa
Cha cũng đón dì về...
*
* *
Anh giận bỏ đi hoang
Chị theo về cùng mẹ
Con còn ở với cha
Cả một nhà tan hoang
Bởi đâu ra duyên cớ !
*
* *
Cha có lý của cha
Mẹ có quyền của mẹ
Chúng con phải hy sinh
Vì lý , quyền cha mẹ
Một thời con ấu thơ
Không có nổi nụ cười
Ba anh em , ba ngã
Chẳng còn nhớ mặt nhau !
*
* *
Bài thơ buồn con viết
Cũng câm nín như con
Như một tiếng thở dài
Kìm nén sâu trong ngực
Tuổi thơ con buồn tẻ
Không nựng nịu , vuốt ve
Không nhõng nhẽo , giận hờn
Và không cả lời ru !
*
* *
Mẹ , Cha ơi có biết
Đàn con nhỏ ngây thơ
Thèm tình thương cha mẹ
Mơ ước hoá xa vời
Ngày buồn theo con lớn
Tình theo tháng nhạt phai
Tuổi thần tiên đã mất
Chỉ còn lại thương lòng !
---------------------------------------

Giuse Nguyễn văn Sướng

Tuesday, June 1, 2010


KINH DÂNG MÌNH CHO TRÁI TIM CHÚA
(CỦA THÁNH NỮ MAGARITA)

Lạy Chúa, con là (Magarita Maria) con xin dâng phó trót mình con, hồn xác con, sự sống, các việc làm, các sự khốn khó con chịu cho Trái Tim Chúa. Từ nay, con quyết dâng trí lòng, hồn xác, mọi tài năng trong ngoài con để kính mến, làm vinh Danh Chúa. Con quyết dâng cả thân con cho Trái Tim Chúa, và làm mọi việc vì kính mến Trái Tim Chúa, tránh lánh mọi tội phạm đến Trái Tim Chúa.

Con xin nhận Trái Tim Chúa làm Tình yêu của con. Xin Trái Tim nhân lành Chúa che chở con đời này, để con lo việc rỗi linh hồn cho chắc. Xin tha các tội con phạm khi còn sống, và bênh chữa con trong giờ chết.

Lạy Trái Tim nhân lành, xin bênh vực con trước mặt Đức Chúa Cha, và cứu con khỏi cơn giận của Người. Con yếu đuối hèn sức, nên con trông cậy Trái Tim Chúa hay thương vô cùng phá tan mọi nết xấu, mọi sự trái ngược cùng Trái Tim Chúa trong bản thân con, xin đốt lửa kính mến trong tâm hồn con, để từ nay con luôn kính mến Chúa, chẳng còn làm mất lòng Chúa nữa.

Con xin Chúa ghi khắc tên con vào Trái Tim Chúa rất sâu, vì dù sống hay chết, con chẳng còn coi sự gì hơn Chúa nữa. Amen.


THÁNH CA: CD TÔN VINH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA


SÁCH: THÁNG TRÁI TIM CHÚA GIÊ-SU

Chuyện ngắn của anh GiuSe Nguyễn Văn Sướng

CÂY VẢ KHÔNG TRÁI

Tôi sinh ra trong hoàn cảnh như thế nào , thật sự tôi không biết ! Những chuyện thời thơ ấu của tôi nó xa xưa và mờ mịt lắm .Tôi chỉ nhớ khi trưởng thành , tôi đã là một cây vả cao lớn lắm . Tôi mọc cạnh đường đi nhưng cũng sát ngay hàng rào khu đất của thượng tế Cai-Pha , vì thế tuy tôi chỉ là một cây vả hoang , vô chủ , nhưng thượng tế Cai-Pha nghiễm nhiên coi tôi thuộc quyền sở hữu của ông ấy dù chẳng bao giờ tôi được tưới tiêu , chăm bón .

Nơi tôi sinh trưởng cũng hết sức đặc biệt , có thể nói rất ít cây vả nào được như tôi . Hàng ngày không biết có bao nhiêu lượt người qua lại đến ngồi nghỉ mát dưới chân tôi . Họ nói về đủ thứ chuyện, từ tầm phào cho đến cực kỳ sốt dẻo . Ngay cả những chuyện kín đáo của trai gái trong những đêm hò hẹn .

Tôi cứ sống ngang tàng và bình an cho đến một ngày kia , cái ngày định mệnh . Một vị thầy khả kính đi cùng với môn đệ mình đến nghỉ mát dưới chân tôi . Tôi nhận ra vị Rabbi này ngay khi nghe họ nói chuyện với nhau . Người ta đã từng bàn bạc nhiều về Người khi họ ngồi dưới chân tôi . Nói chung , tôi có thể tóm tắt về thân thế của Người , đây là một vị Ngôn Sứ vĩ đại chưa từng có trong lịch sử dân Chúa , nhiều ý kiến còn mạnh dạn cho rằng Người là Đấng-Phải-Đến nữa .

Người Thầy đấng kính ấy ngửa mặt nhìn tôi làm tôi chột dạ , đôi mắt mới hiền từ và uy nghiêm làm sao ! Phải , hai thái cực cùng lúc hiện diện trong tia nhìn của người ấy , không chống đối nhau nhưng lại hài hòa đến tuyệt diệu , vừa uy nghiêm lại vừa hiền hậu ! Người quan sát tôi một lúc rồi bất ngờ phán :
- Từ nay , không bao giờ mày có trái nữa .


Một luồng điện cực mạnh chạy xuyên suốt thân thể tôi . Bây giờ thì tôi mới hiểu LỜI UY QUYỀN CỦA THIÊN CHÚA là thế nào ! Nhựa sống đang chảy rừng rực trong tôi bỗng đông cứng lại . Trong cơn hấp hối , tôi bỗng nhiên như muốn nổi loạn , tôi oán hận Con Người này , con người bỗng dưng đem cái chết đến cho tôi , tôi đã từng nghe đồn đại nhiều về lòng nhân từ của Người , về cách đối xử khoan dung độ lượng của Người với tất cả tội nhân ! Bỗng dưng sao Người lại xử với tôi như vậy ? Tôi chẳng qua chỉ là không có trái , hoặc chưa có trái không chừng . Vậy ra Người không nhân từ ! Vậy ra chỉ là lừa dối ! Vậy ra câu KinhThánh viết về Người : "... cây lau đã dập , Người không nỡ bẻ gãy... " cũng chỉ là hoang đường ? Toàn thân tôi bắt đầu khô lại , trong khi lá của tôi héo rũ xuống và rơi rụng ào ào xuống đất , tôi vẫn nghe tiếng các môn đệ của Người xôn xao :


- Kìa , cây vả đã héo khô ..
- Này , Người là ai vậy ?
- Lời gì mà uy quyền đến thế ...?


Trước khi tôi vĩnh viễn ra đi , chợt ánh mắt Người lại nhìn tôi lần nữa . Vẫn tia nhìn uy nghiêm mà hiền dịu , đúng lúc ấy tôi chợt xác tín mãnh liệt rằng tôi sẽ không chết . Tôi không hiểu căn cứ vào đâu mà tôi lại có được xác tín đó , chỉ biết rằng lòng tôi bỗng xúc động vô bờ , những tâm tình oán trách biến đâu mất . Một tình trạng an bình ngọt dịu chiếm lấy tâm hồn tôi . Tôi không biết tương lai mình sẽ ra sao nhưng tôi chắc rằng đôi mắt của Người từ nay sẽ khắc sâu vào tâm hồn tôi mãi mãi .


* * *

Thơ Vi Phương


ĐƯỜNG THEO CHÚA

                    Đường theo Chúa, ôi con đường thập giá
                    Bao đau thương,vất vã, nẻo đường xa
                    sống hy sinh, biết nhẫn nhục, quên mình
                    Con lo sợ có ngày con vấp ngã!

                   Con muốn vứt, bỏ ngay cây thập Giá.
                   Để rảnh rang, con đuổi bướm hái hoa.
                  Để nhẹ nhàng, con chạy nhẩy hát ca!
                  Để không phải lo âu và vất vã.

                 Chúa nhìn con với ánh mắt thiết tha!
                 Cha bên con, sao con lại kêu ca!
                Đừng hoảng sợ, con ơi đừng hoảng sợ
                Cha ngày đêm, luôn nâng đỡ con mà

                Lời Cha hiền, ôi quá đổi thiết tha
                Cha yêu ơi, ôi tình Cha cao cả
                Con xin chừa những đam mê trần thế.
               Những luyến lưu, những quyến rũ trần gian
               Trong tình Cha, viên mãn cỏi thiên đàng.
                Con vững bước về đến nơi núi Thánh.



                viphương 2010

Slideshow của anh chị Duy Hân.