Showing posts with label Thể Loại Khác. Show all posts
Showing posts with label Thể Loại Khác. Show all posts

Tuesday, September 13, 2011

Phượng Hoàng: Mẹ! (tùy bút)



Mẹ!

Mẹ ơi ! cứ đến chiều chủ nhật , một nỗi buồn len nhẹ vào hồn , rồi mắt ướt mi vì nỗi nhớ thương Mẹ ngút ngàn cõi hồn . Mẹ Ra Đi vào chiều chủ nhật , là ngày Chúa Sống Lại , lẽ ra niềm tin phải đem lại cho con niềm hạnh phúc , chứ sao chủ nhật lại trở thành một ngày ảm đạm trong đời con , kể từ chiều chủ nhật 31/7 /2011 (!?) . Phải chăng tình cảm con dành cho Mẹ , thuần túy chỉ là cảm xúc con tim của một người con vừa mất Mẹ. Nhìn lại chặng đường từ 1975 đến 2011 , Mẹ con mình có nhiều kỷ niệm được đan dệt trong nước mắt nghẹn ngào , nhưng đó là những dòng Nước Mắt Hạnh Phúc , " những kỷ niệm dấu yêu đã buông cánh đậu xuống đời con ". Con nhớ mãi những tháng ngày một mình Mẹ phải trông coi gian hàng bán đồ chơi tại nhà , còn Bố thì phải làm nội tướng , đi chợ nấu cơm . Vì " thời thế , thế thời phải thế " , các con của Bố Mẹ đã đi xa ... Có những xa cách vượt cả bến bờ Thái Bình Dương , riêng con , an phận thủ thường , làm cô giáo ở miền sông nước Cửu Long . Mỗi khi về thăm gia đình , nhìn thấy căn nhà thênh thang trống vắng , chỉ còn lại Bố Mẹ già và con chó Luna , vừa " đẹp gái " vừa tinh khôn , hình như nó " ý thức " rằng , trong nhà bây giờ chỉ có nó " trẻ nhất " và là " đứa con " con lai bên Bố Mẹ , nên đêm về nó nằm ngủ ở dưới nhà để canh chừng trộm cắp có thể cạy cửa vào nhà . Con đau lòng xót xa thương cảnh Bố Mẹ già neo đơn lạc lõng , không người chăm sóc , nhưng con không dám nghỉ việc . Vì chẳng biết chuyến hải hành của các em có thuận buồm xuôi gió đến bến bờ bình an !
Thế nên , hàng tuần , cứ chiều thứ sáu con về , vừa nhìn thấy con bước vào nhà , nét mặt Mẹ vui mừng hân hoan hẳn lên , con ở bên Bố Mẹ chỉ được ba ngày cuối tuần , dọn dẹp cửa nhà rồi đi Chợ Lớn cất hàng cho Mẹ bán trong tuần , đến sáng thứ hai lại xách giỏ ra đi ! khoảnh khắc này tim con đau nhói từng hồi , bước từng bước nặng nề ... _ Bố ngồi lặng lẽ nhìn từng bước chân của con từ trong nhà ra sân , còn Mẹ thì ngồi trong góc gian hàng khóc thút thít từ lúc nào , đến khi thấy con xách giỏ ra đến cửa , thì vừa làm dấu ( cầu cho con đi bằng an ) , vừa oà khóc thổn thức thật to , đến nỗi cậu bé ở nhà đối diện bên kia đường cũng nghe thấy , vội gọi Mẹ cậu ra : Má à! Bác Chinh đang khóc cô Phượng . _
Con bước ra khỏi nhà , không dám nhìn Mẹ , nhưng Mẹ ơi ! trên con đường từ nhà ra đến bến xe Miền Tây , con vừa đi vừa khóc nghẹn ngào , rồi trên chuyến xe đò từ Xa Cảng Miền Tây về đến Nhị Quí , Cai Lậy , nước mắt con cứ thế tuôn rơi ,hoà theo nỗi xúc cảm ngập tràn cõi hồn . Hai bên đường là ruộng lúa mạ xanh mướt , thẳng cánh cò bay , xa xa là những mái nhà tranh lẩn khuất trong những hàng cây , lác đác vài bác nông phu , với các chú bé chăn trâu đó đây trên cánh đồng . Một khung cảnh thật thanh bình của nếp sống an nhiên tự tại của người dân quê Miền Nam . Còn con , một người ở phố thị , về quê làm công việc dạy học để góp phần khai trí cho các em , nhưng lòng rối như tơ vò , như người trước ngã ba đường : nếu bỏ dạy giữa niên khóa , làm sao hiệu trưởng tìm được người thay thế (?) .Nếu tiếp tục đến lớp với các em , thì Bố Mẹ già chơ vơ lạc lõng , lủi thủi ngày đêm chỉ có hai bóng người , vắng lặng như âm thất ..._ Và rồi cuối cùng , con đã quyết định tự ý bỏ việc , đành chấp nhận là người sống " bất hợp pháp " ngay trong chính căn nhà của mình , vì ủy ban phường không cho nhập hộ khẩu trở lại , để về với Bố Mẹ , nhất là để lau khô những dòng nước mắt thổn thức của Mẹ . Lần cuối , con vĩnh biệt ngôi trường mà con mới gắn bó có ba năm , với cái nghề đầu đời là cô giáo , khi vừa bước chân vào cánh cửa sắt , con bỗng thấy ngôi nhà ấm cúng hẳn lên , vì con biết , từ nay cuộc đời con sẽ gắn liền với Bố Mẹ , con vội báo tin cho Mẹ : " con về luôn với Bố Mẹ , con không trở lại trường nữa ." _ Mẹ mừng rỡ với nụ cười móm thật tươi , ríu rít nói :" ừ , đúng rồi , con ở nhà bán hàng với mẹ , có rau ăn rau , có cháo ăn cháo , Mẹ con mình có nhau " _ Hai tiếng " có nhau " , lần đầu tiên con nghe Mẹ nói với con , nó dễ thương , trìu mến , khắng khít tình mẹ con làm sao ! _ Viết đến đây thì con chợt nhớ đến câu nói của Cha Nguyễn Tầm Thường :" Trên đường đời , chúng ta phải lắng nghe những người chung quanh nhiều lắm , tại sao ta không lắng nghe chính Mẹ mình , lúc Mẹ còn sống ?"_ Ngày hôm nay khi không còn Mẹ , hồi tưởng về thuở xa xưa ấy , con đã thật vui , vì đã biết lắng nghe tiếng lòng của Mẹ ._ Rồi đường đời có những ngã rẽ , Mẹ con mình cũng dìu nhau đi vào khúc quanh vạn dặm : lên đường định cư ở Xứ Lạnh Tình Nồng . Nhưng hai mươi năm nơi xứ người , Mẹ chưa được ngắm cảnh " thiên đàng trần gian " thì cuộc đời Mẹ đã gắn chặt với cái giường và chiếc xe lăn ! _ Trong mười bảy năm được bồng bế , chăm sóc Mẹ từng ngày , đó là quãng đường đời hạnh phúc nhất của con . Nhưng đối với lối suy nghĩ thực dụng của con người nơi đây , thì đó là " tough life " , cô thư ký của chung cư đã nói với con như thế : " you have a tough life ! but you seem a happy person , because you are always smiling with every one in the building " _ Rồi có lần , Bà dược sĩ da đen ở tiệm thuốc tây mà hàng tháng con vẫn ra lấy thuốc cho Mẹ , đã nói với con :" Life is short . Enjoy your life . you shoud send your mom to the nursing home " . Con cười không nói gì , trên đường về nhà , vừa đi con vừa suy nghĩ lời Bà nói và con thấy thương cảm Bà . Bà không hiểu được niềm vui của sự quên mình để phục vụ người khác . Câu hát của Thánh Phanxico Assissi :" chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân " là một nghịch lý !

Mẹ à! Mười bảy năm liệt giường , người ngoài nhìn vào , cho là 17 năm Mẹ bệnh hoạn đau đớn thể xác , nhưng con đã cố gắng gìn giữ Mẹ không bị lở loét hoại thư , và Chúa ban cho Mẹ sức khỏe tốt , mọi cơ quan nội tạng của Mẹ đều tốt , ăn khỏe , ngủ khỏe . Tinh thần Mẹ cũng rất là thư thái , an bình , lúc Mẹ còn nói được , chẳng bao giờ Mẹ rên rỉ , hay kêu la , cũng chẳng đòi ăn đòi uống . Mẹ như một đứa bé thơ , đặt Mẹ xuống giường là nhắm mắt ngủ , ngáy khò khò . Chính những cái nét dễ yêu này của Mẹ đã làm con thương nhớ Mẹ rất nhiều . Nhưng rồi hai tháng cuối cùng , Mẹ đã bỏ ăn hoàn toàn . Con đưa Mẹ vào bệnh viện Mount Sinai , được hai tuần lễ , bác sĩ bảo con :" this is the end of her life ".
Con đã bật khóc nức nở . Ông cho Mẹ xuất viện , về nhà để chờ chết ! _ Rồi từng ngày con thổn thức khóc Mẹ , cho dẫu đã bao lần trong đời con nghe giảng và đọc những bài viết về sự chết , con tâm đắc và cảm thấy không có gì là âu sầu , sợ hãi về cái chết . Chẳng hạn , Cha Louis Evely bảo rằng :" Chết , chính là được chữa khỏi một phần sự vô hiệu , sự bất lực của mình . " . Còn Tagore thì nói :" Hỡi Thần Chết , ngươi làm tràn đầy cuộc đời lần cuối " . Cha Nguyễn Tầm Thường thì khuyên :" Nếu yêu sự sống , thì cũng phải yêu sự chết , khi tôi được sinh ra là khởi điểm tôi bắt đầu đi về cõi chết . Kết hợp và biệt ly ở lẫn với nhau . Trong lớn lên đã có mầm tan rã ..." _ Đó là qui luật đào thải của vũ trụ . Và niềm tin cũng dạy con rằng , Chết là ngưỡng cửa để con người bước vào cõi sống hạnh phúc miên viễn . Nhưng Mẹ à! bây giờ con mới cảm nghiệm một điều : biết là một chuyện , nhưng sống điều mình biết , thật chẳng dễ dàng tí nào ! con chưa sẵn sàng để đón nhận tiếng gọi Chúa dành cho Mẹ , dẫu Ngài đã cho Mẹ sống đến tuổi thọ 94 là một Hồng Ân ._ Nhưng rồi hai tuần lễ cuối , ngày ngày con ngước nhìn lên tượng Thánh Giá và ảnh Trái Tim Mẹ Maria , con khóc nghẹn ngào với các Ngài để khẩn cầu các Ngài hãy đưa Mẹ về ! vì xót xa đau lòng thương Mẹ quá , thân thể Mẹ chỉ còn da với xương sau hai tháng không có chất dinh dưỡng , Mẹ chỉ sống nhờ nước biển , các thớ thịt đã tiêu tan hết , làn da Mẹ mỏng như tờ giấy , các khớp xương nhô lên khỏi làn da , dọc theo cột sống ở lưng Mẹ , con đã phải dán một lớp băng giống như miếng sốp , để che cho lớp da khỏi bị lở loét . _Những dòng nước mắt của con đã được các Ngài xót thương , nên đã cất tiếng gọi Mẹ . Ba giờ chiều chủ nhật 31/7 , Mẹ mở mắt nhìn con lần cuối , rồi nhắm mắt và khép đôi môi chặt lại , bình thường Me vẫn mở to vì móm không răng . Đến 6 PM , thì da mặt Mẹ bỗng tái nhợt hẳn đi , con biết Mẹ Ra Đi , nên vội phó linh hồn , đọc kinh ăn năn tội ._ Mẹ thở hơi cuối cùng qua đời êm ái nhẹ nhàng từ giấc ngủ cõi tạm đến Cõi Vô Biên . Một mình con bên giường Mẹ trong khoảnh khắc cuối , nhưng con bình thản không khóc , vì con ý thức được rằng , Thiên Chúa thương hai Mẹ con mình , nên đã cho Mẹ con mình được bên nhau trong giây phút vĩnh biệt Sinh / Tử . _ Giờ đây thân xác Mẹ đã vùi sâu dưới huyệt mộ hơn một tháng rồi và đang trong tiến trình phân hủy thành hạt cát , hạt bụi . Nếu đời người với biết bao thăng trầm , nổi trôi theo vận mệnh của thời cuộc , mà kết thúc chỉ có thế , thì vô nghĩa quá Mẹ à! _Thế nên , hạnh phúc biết bao cho những ai tin vào Đức Kitô Phục Sinh , vì niềm tin ấy chắp cánh cho con người được thăng hoa giá trị tinh thần và tâm linh , để cuộc sống nhân sinh có một cùng đích và một ý nghĩa mà vuơn lên , ngõ hầu có thể sống đến cùng Ơn Gọi Kitô hữu . Con nhớ có một câu hát :" Giêsu ơi ! dẫu rằng vạn lý xa xôi , có Người chung bước trong đời , lòng vui hát câu tình ca thiết tha " ._Mẹ ơi ! Mẹ về với gia đình Ba Ngôi Thiên Chúa , Mẹ hãy cầu bầu cho con Mẹ nha , để con cũng có thể nói được như Thi Hào Tagore :" Bình minh cuộc đời , tôi vẫn hằng tràn ngập các làn điệu linh thiêng ( qua bí tích Rửa Tội ) , thì xin hoàng hôn cuộc sống , được chiếu diện bằng toàn bộ màu sắc cầu vồng ( qua ơn Cứu Rỗi của Giêsu Thập Tự )". Con chào Mẹ.

Wednesday, August 17, 2011

Trầm Thiên Thu: Tình Mẫu Tử (Chuyển ngữ & Phóng tác)

TÌNH MẪU TỬ

Chính sự hiện diện của nó trên cõi đời này đã trở thành vấn đề khi nó biết mình không là con ruột của mẹ. Nhưng vụ nổ bom ở nhà ga đã cho nó câu trả lời mới khiến nó suy nghĩ lại…
Nó lật những trang album hình của mẹ và nó mỉm cười. Cuốn album đã để trong rương từ lâu. Chiếc rương là kho báu và album là vật quý. Ba nó trông trẻ quá, nó nghĩ vậy khi lật cuốn album, và lại nhìn rất khác với mái tóc xoăn. Bây giờ ba nó hói đầu. Nó nhìn mẹ và mỉm cười. Mẹ có vẻ nhỏ nhắn. Ba mẹ trông thật xứng đôi. Nó chú ý một tấm hình. Đó là hình đứa bé ngồi trong lòng mẹ. “Ai đây nhỉ?”, nó thắc mắc. Rồi nó hỏi bà, vì bà là ngừơi duy nhất có câu trả lời. Bà nhìn tấm hình và nói: “Sao, con đó mà”. Nó bật cười: “Bà mờ mắt rồi, sao có thể là con được? Đây là album hình đám cưới của mẹ con mà Nội!”. Nó thấy mặt bà khác hẳn, kiểu như ba vậy!
Không khí im lặng nặng nề. Nó nhìn Swati, em gái kém nó 5 tuổi, giống mẹ như đúc – từ vóc dáng, mái tóc, tới nước da, đôi mắt. Nó lại nhìn Arjun, giống ba như hai giọt nước. Còn nó thì khác hẳn, không giống ba cũng chẳng giống mẹ. Nó nghĩ: “Mình đó sao? Nó nức nở, vừa nói vừa chạy ra khỏi phòng: “Con không là con ruột của mẹ. Con là con nuôi, phải không?”.
Mẹ nó gọi: “Leena, nghe mẹ nói nè”. Nó vào phòng đóng chặt cửa lại. Giọng mẹ nó tha thiết: “Leena, mở cửa ra đi con”. Nó thu mình trên giường, úp mặt vào gối đầu và nức nở khóc. “Leena, nghe mẹ nói đi con. Ai nói con không phải là con của mẹ?”. Nó nghe mẹ nói Arjun leo lên sân thượng nhìn vào lỗ thông gió. Arjun leo lên xem rồi nói: “Chị ấy nằm trên giường và khóc”. Nghe tiếng mẹ đầy lo lắng, nó đoán mẹ sợ nó sẽ làm điều dại dột – tự tử chẳng hạn.
Ba đập cửa gọi: “Leena, nghe ba nói, con là con của ba mà, con không là con nuôi”. Có thể ba nói sai – nó chợt nghĩ vậy. Nó nghe bà nội nói: “Mẹ nghĩ đến lúc phải cho Leena biết sự thật”. Nó nghe giọng ba đổi khác: “Con là con gái của anh của ba, người đã chết vì tai nạn xe hơi”.
Nó cảm thấy đau lòng như bị ngàn kim châm. Nó là đứa trẻ mồ côi. Nó không còn hy vọng gặp lại cha mẹ ruột nữa. Nó cô độc trong thế giới này. Nó nghĩ đến tấm hình lớn treo nổi bật trên tường ở phòng khách. Nó nghĩ đến mẹ, người đàn bà trong tấm hình có đôi mắt sáng. Mẹ nó. Còn người đàn ông có mái tóc xoăn và đôi mắt hiền hậu. Ba nó. Nó không biết gì về họ, chỉ biết họ đã chết trong một vụ tai nạn giao thông.
Nó hét lên: “Không ai cho tôi biết sự thật suốt 18 năm qua. Tôi sẽ không tha thứ”. Ba nói khẩn khoản: “Leena, ba lấy vợ sớm vì bà và ba không thể nuôi con một mình, con cần tình thương của mẹ”. Mẹ nói thêm: “Mẹ nhớ tất cả. Mẹ nuôi con từ lúc con một tuổi. Con khác hẳn với Swati và Arjun mà”. Mặt mẹ tái nhợt. “Đừng lo nghĩ, chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Con ra ăn tối và cùng nói chuyện”. Nó nói: “Con không đói. Con muốn ở một mình. Hãy để con yên”. Nó biết mẹ nó đau lòng. Nó nghe bà nội nói: “Cứ để nó yên, ngày mai mình sẽ nói chuyện”.
Nó khóc. Nước mắt đầm đìa. “Con có bao giờ thấy khác với Swati và Arjun không?”, mẹ nó hỏi. Nó nghĩ đến sinh nhật Arjun, nó đã xin mẹ cho thêm miếng bánh sô-cô-la. Mẹ nói: “Hết rồi”. Nhưng rồi nó thấy mẹ cho Arjun miếng bánh sô-cô-la. Nó nghĩ: “Mẹ cưng Arjun vì nó là con trai”. Bây giờ nó biết rõ hơn.
Đêm đó nó nằm ì trong phòng – đói, cô đơn và rất buồn. Mẹ đem cơm và năn nỉ nó ăn. Nó nhất định không mở cửa. Nó suy nghĩ nhiều và cầu nguyện nhiều. Nó tin Thiên Chúa quan phòng và lo liệu mọi sự. Có thể cuộc đời nó không êm ả như người khác nhưng chắc chắn không ngoài Thánh Ý Thiên Chúa. Tuổi mới lớn còn bồng bột, yếu đuối, và ích kỷ. Sáng hôm sau, nó dậy rất sớm, cho quần áo vào túi xách, lấy mấy cái bánh sanwich và ra khỏi nhà.
Nó phải đi. Nó nhủ thầm: “Mình không biết đi đâu”. Nó chợt nghĩ đến cô em của ba ở Allahabad. Nó mua vé tàu đi Allahabad. Tàu sẽ chạy sau ba giờ nữa. Nó đến sạp báo mua vài tờ. Nó sẽ ngồi im trên tàu và đọc báo để giết thời gian.
Một tiếng nổ lớn. Tai nó như ù đi. Nó ngửi thấy mùi cháy và nó nhìn thấy máu. Nó bị thương ở chân, máu chảy nhiều. Nó không biết bị đứt động mạch hay tĩnh mạch. Nó thấy choáng váng. Nó nghe thấy tiếng chân người ta đang chạy. Theo phản xạ, nó chạy xuống xe. Có nhiều người chết và bị thương, họ ôm vết thương và kêu la. Nó ngồi trên thảm cỏ, xé chiếc khăn để buộc vết thương. Nó biết mình còn sống.
Nhiều cảnh sát xuất hiện khắp sân ga. Nó nghe tiếng hú xe cứu thương đang đến. Những người bị thương được đưa đi cấp cứu. Nó nghĩ cuộc sống quá mong manh nhưng quý giá. Mới hôm trước nó muốn chết để về cõi vĩnh hằng với cha mẹ. Sau vụ đánh bom, nó thấy mình may mắn còn sống sót.
Chết là hết. Nó thương những người vừa chết. Nó nghĩ có thể là chết còn hơn cụt chân, cụt tay. Sống như vậy thật khổ. Hình ảnh những người cụt chân tay cứ ám ảnh nó. Nó còn may mắn, thực sự may mắn vì chỉ bị thương nhẹ ở chân.
Vài phút trước nó nghĩ đến mẹ cưng Arjun. “Nhưng Arjun nhỏ hơn mình 8 tuổi mà”, nó nghĩ. Mẹ chỉ cưng con trai thôi. Nó luôn ám ảnh ý nghĩ đó. Nó lớn hơn Arjun 8 tuổi và hơn Swati 5 tuổi. Cha mẹ đã chờ nó lớn rồi mới có con riêng. Nó chưa bao giờ nghĩ mình không phải là con ruột. Nó vẫn gọi mẹ. Nó muốn ngược thời gian, thèm nghe giọng nói của mẹ.
Nó nghe có tiếng nói: “Tôi muốn vào”. Ai đó nói: “Không được. Mới có vụ nổ bom. Không ai được vào lúc này”. Tiếng mẹ nó gọi: “Leena, con ở đâu?”. Cảnh sát hỏi: “Con chị ở đây sao?”. Nó lại nghe tiếng ba: “Chúng tôi không biết”. Cảnh sát nói: “Chúng tôi đã đưa những người chết và bị thương tới bệnh viện. Anh chị nên đến đó tìm”.
Ba nói: “Mình đi. Không biết Leena có đến đây hay không. Có thể nó đã về nhà. Thôi mình về nhà xem sao”. Mẹ nói: “Con gái mình ở đây mà”. Giọng mẹ rất thảm não. Linh cảm đã đưa mẹ tới nhà ga, mẹ biết Leena chưa về nhà.
Ba nói với mẹ: “Ở đây không an toàn. Có thể xảy ra nổ bom nữa. Mình về nhà đi em”. Mẹ cương quyết: “Em nói rồi, con mình có ở đây mà”. Từ xa, nó vẫn thấy nét mặt hằn những vết đau khổ của mẹ…
Nó nghĩ đó là khuôn mặt đẹp nhất trên đời. Tình mẫu tử không chỉ được kết nối bằng huyết thống mà nó linh cảm có điều gì đó kỳ diệu hơn. Nó hạnh phúc được chia sẻ mối liên kết đó với mẹ.
Nó đứng dậy và chạy tới ngả vào vòng tay mẹ. Nó bật khóc vì hạnh phúc: “Mẹ ơi, con muốn về nhà”. Hai mẹ con khoác tay nhau về nhà, vừa đi vừa lần hạt để tạ ơn Thiên Chúa và Đức Mẹ đã giữ gìn Leena bình an và kịp hiểu thế nào là tình mẹ. Quả thật, tình mẫu tử luôn kỳ diệu! Cảm tạ Thiên Chúa đã sinh ra những người mẹ để những đứa con được tận hưởng niềm hạnh phúc ngọt ngào và vô tận. Hạnh phúc thay những ai còn mẹ, nhưng bất hạnh thay những ai đã mất mẹ. Thật vậy, mất cha là một lần mồ côi, nhưng mất mẹ là bảy lần mồ côi!
Người mẹ chính là hiện thân của Thiên Chúa, là thiên anh hùng ca Lòng Chúa Thương Xót, đồng thời cũng thể hiện chính Hiền Mẫu Maria và Hiền Phụ Giuse. Trọn đời xin tạ ơn Chúa, Đức Mẹ Maria và Đức Thánh Giuse!

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ và phóng tác theo truyện đăng trên Australian Women’s Weekly)

Friday, June 17, 2011

Trầm Thiên Thu: Muộn Màng (Tạp văn)



Muộn màng

Nắng nhạt. Chỉ còn vài đốm sáng trên những ngọn cây cao. Ráng chiều mang sắc nhớ mênh mang. Tiếng thời gian rơi trầm da diết.
Cơm mưa chiều ập xuống. Mưa như trút nước, thế mà vẫn không thể cuốn trôi hết nỗi buồn trong con!
Cha vĩnh viễn đi vào cõi vĩnh hằng cũng vào một chiều mưa bão sụt sùi, sau những năm nằm bệnh vì bán thân bất toại. Phải chi ngày đó gia đình khá giả, có lẽ cha không đến nỗi phải chịu bệnh trạng đằng đẵng như vậy. Con cứ tự trách mình bất tài vì vì đã không tìm ra giải pháp khả thi nào khác để phần nào giúp cha bớt nỗi đau. Con biết, nỗi đau thể xác đâu bằng nỗi đau tinh thần. Bảy mươi năm sống mà cha không hề có được một ngày sống thoải mái, để rồi tử thần “cướp” mạng sống cha trong khi cha chưa có nụ cười mãn nguyện, dù chỉ là phần nào thôi.
Cha là “phần cứng”, mẹ là “phần mềm”. Cả hai đều quan trọng xuyên suốt cuộc đời con. Con chỉ là một “chương trình nhỏ”. Thế mà đã bao năm thấm thoắt trôi qua, từ ngày cha vĩnh viễn ra đi, rồi lại đến mẹ!
Con chưa hiểu trọn tình cha mà cha đã xa con mãi mãi. Con bàng hoàng nhìn cha nằm bất động, rồi con khóc, khóc như đứa trẻ hờn dỗi tức tưởi. Thế là chấm dứt những ngày tháng hạnh phúc bên cha, chấm dứt nỗi vui mừng tuổi thơ ngày xưa mong đợi cha tan sở về. Những ngày tháng ấy, đi đâu cha cũng cho con theo cùng. Tình cha bao la như biển, cao vòi vọi như đỉnh Thái Sơn. Con không thể và không bao giờ hiểu hết. Những lỗi lầm của con như viên sỏi rơi vào cõi mênh mông.
Cha ơi! Những dòng này con viết dâng cha, những lời tri ân và tạ lỗi muộn màng mà chẳng bao giờ cha có thể đọc được. Cha ơi! Xin cha tha lỗi cho con!

TRẦM THIÊN THU

Ngày giỗ Thân Phụ – 16/6/2011

Saturday, June 4, 2011

Giuse Sướng: Đoan Hứa Khiết Tịnh (Kịch)



ĐOAN HỨA KHIẾT TỊNH .


                                           HỒI MỘT .  CẢNH MỘT .

          Trong phòng trọ đơn sơ , hai bạn gái đang cùng ngồi sánh vai học trên một chiếc bàn cũ . Trên vách có treo một ảnh Thánh gia thất . Đã khoảng 8 giờ tối . Ánh sáng đèn vừa phải .
          Huệ liếc nhìn Lan , ánh mắt băn khoăn :
                - Lan nè , mấy bữa nay mình thấy bạn có vẻ lo nghĩ …
                -  Không….không có gì
         Lan chống chế , mặt hơi ngượng ngùng . Huệ mỉm cười , quay hẳn người lại :
               - Trên mặt bạn một chữ " có " to tướng mà còn chối .
         Lan mắng bạn :
              - Con nhỏ này định làm …mẹ người ta chắc .
         Cả hai cô gái cùng cười phá lên . Họ lại tiếp tục học , lát sau , Lan ngập ngừng  gọi Huệ :
            -  Huệ nè …
            - Hử .
            - mà thôi , cũng chẳng có gì .
         Huệ quay nhìn bạn :
           - Con này , có gì thì nói đi .
           - Thôi nữa …
          - Hôm nay bạn làm sao vậy ? nói đi .
          - Mình ...
        Huệ dỗ dành Lan :
          - Mình nghe đây , nói đi đừng ngại .
        Lan hơi thẹn :
          - Anh Cường ...
        Huệ im lặng nhìn Lan như khuyến khích bạn nói , Lan sửa lại thế ngồi như thu hết can đảm để kể lại chuyện lòng :
          - Anh Cường mấy hôm nay có những hành vi ...làm mình thấy sợ , anh ấy cứ muốn mình chiều anh .
        Huệ thảng thốt :
          - Bạn đã...
        Lan đập nhẹ vào vai Huệ :
          - Đồ quỷ , mình chưa , nhưng mình cũng khó nghĩ quá !
        Huệ ngiêm trang :
          - Bạn rất đúng , mình mừng là bạn đã xử sự  khôn ngoan .
         - Theo bạn , mình phải làm sao ? mình rất sợ anh Cường sẽ giận mình , mình không muốn mất anh .
        Huệ trầm tư :
          - Khó đây ! Nhưng tại sao ta không cậy nhờ ơn Chúa ? Có hai Đấng rất mạnh thế trước toà Chúa , Lan ơi . Chỉ cần ta biết chạy đến kêu nài , các Đấng sẽ cầu thay nguyện giúp cho ta ngay .
         - Bạn đang nói đến Đức Mẹ và Thánh Giu-se?
       Huệ nhìn lên ảnh Thánh Gia :
         - Phải , tình yêu giữa anh Thanh và mình trở nên cao đẹp cũng là nhờ hai Đấng
phù giúp . Lan có biết khu rừng thông bên Sao Biển , nơi có hai tượng Đức Mẹ và Thánh Giu-se của nhà dòng mà hiện nay đang nằm trong diện bị giải toả không ?
         - À , mình cũng có nghe nói . Người ta bảo cầu nguyện ở đấy linh lắm .
         - Thật ra , Lan nên hiểu thế này . Thứ nhất , ta cần phải có đức tin để không bị nhầm lẫn giữa tượng đất là hình ảnh của nguyên mẫu hai đấng mà ta kính mến với chính các Đấng . Thứ hai , Chỉ duy Thiên Chúa là đấng ban ơn và cũng là nguồn mạch mọi ơn sủng , các Thánh , kể cả Đức Mẹ và Thánh cả Giu-se chỉ cầu thay nguyện giúp cho ta thôi . Nhưng vì các Ngài đẹp lòng Chúa nên lời cầu của các Ngài rất được Chúa nhận lời . Người ta đã sánh ví Đức Mẹ như Máng Thông Ơn Chúa và Thánh Giu-se thì ra lệnh ở trên trời hơn là cầu khẩn !
           - Dạ , thưa Cha , con biết rồi khổ lắm nói mãi ...
       Hai cô bạn ôm nhau cười , tâm tư trút được gánh nặng .
                                              &&&
       
                

Sunday, January 16, 2011

GIOAN-PHAOLÔ II - TRẦM THIÊN THU

GIOAN-PHAOLÔ II

 Vị Giáo hoàng đặc biệt
Gioan-Phaolô II
Với tình thương tha thiết
Không phân biệt một ai
            Vị Giáo hoàng đặc biệt
            Gioan-Phaolô II
            Với niềm tin kiên vững
            Tình mến không nhạt phai
Ngài khuyên những người trẻ:
Tương lai được bắt đầu
Ngay từ hôm nay vậy
Chứ không từ ngày mai
            Chúa cần các con nhiều
            Để thắp sáng địa cầu
            Để chỉ cho nhân loại
            Đường sự sống mai sau
Hãy thắp sáng trí khôn
Tài năng cùng nhiệt huyết
Sắp sẵn cả tình yêu
Để đối diện khổ đau
            Hãy phục vụ cuộc sống
            Và làm cho mọi người
            Biết đến dung nhan Chúa
            Tình Giêsu tuyệt vời
Gioan-Phaolô II
Sống thánh thiện một đời
Dù trầm tư suy nghĩ
Nhưng vẫn rạng rỡ cười
Ngài thật là vĩ đại
            Tha thứ kẻ hại mình
            Như Giêsu nhân ái
            Nêu gương sáng lung linh
TRẦM THIÊN THU



GIOAN-PHAOLÔ II, VỊ GIÁO HOÀNG ĐẶC BIỆT

   Bộ Phong Thánh chính thức Thông cáo cho biết ĐGH Bênêđictô XVI sẽ chủ sự Thánh lễ tôn phong Đức cố GH Gioan-Phaolô II lên bậc Chân phước vào ngày 1-05-2011, Chúa nhật Lễ kính Lòng Chúa Thương xót. Đây là tin vui không chỉ với người Công giáo mà còn với rất nhiều người trên thế giới.

   Điều gì làm cho cụ già Karol Wojtyla trở nên một trong những người vĩ đại nhất lịch sử? Có lẽ đó là điều nhiều người muốn biết. Thần học gia nổi tiếng George Weigel, tác giả cuốn Witness To Hope: The Biography Of Pope John Paul II, thuộc loại best-seller quốc tế, kể rằng…

Thursday, December 2, 2010

SINH NHẬT CHỊ PHƯỢNG - CT



Sinh Nhật chị Phượng.
 
Mẹ cưu mang sẵn cung lòng,
Mười ngày chín tháng ước mong vuông tròn.
Trăng kia vừa chớm đầu non,
Mùa vọng năm ấy đứa con ra đời.
Tên Phượng họ Nguyễn mở lời,
Ngợi khen danh Chúa ngàn đời tri ân.
Cầu xin Thiên Chúa từ nhân,
Cho chị mãi mãi đầy ân phúc Ngài.
CT


HAPPY BIRTHDAY!

Friday, July 2, 2010

Chuyện vui của anh Sướng.


Ba Lần Giết Người.

Đầu năm học mới, Giảng Viên Giáo Lý chúng tôi họp bàn để phân công phụ trách lớp mới. Tôi, nguyên phụ trách lớp hai, được chỉ định trông coi lớp xưng tội rước lễ bao đồng. Tôi, vốn coi Trời bằng vung, vốn tính ưa đại khái, cho rằng chỉ là chuyện nhỏ.
Nhưng hoá ra , nhỏ không thành chuyện, nên chuyện lại không nhỏ! Gần suốt cả năm học, ngoài những giờ dạy Giáo Lý ra, tôi phải mướt mồ hôi sôi nước …miếng, vì phải thực tập cho các em xưng tội và rước lễ …GIẢ!
Ai đã từng dạy giáo lý trẻ chắc thông cảm cho tôi lắm.
Riêng về bản xét mình, dựa vào mười điều răn Chúa và sáu điều răn Hội Thánh, tôi triển khai thêm ra cho phù hợp với các em. Bản xét mình vì thế dài lê thê đến nỗi tôi hay gọi đùa là kinh cầu xưng tội. Tôi bắt các em chép đầy đủ và doạ sẽ dò bài từng em để chúng lo về nhà mà học (dĩ nhiên tôi chẳng đời nào dò cả vì không đủ thời gian và công sức).


Càng gần đến ngày các em được xưng tội rước lễ, tôi càng vất vả hơn. Tôi cho cả lớp ngồi đọc bản xét mình chung. Tôi sẽ miêu tả cảnh lớp tôi khi đọc bản xét mình :
-Con có bỏ xem Lễ Chúa Nhật, ba lần   -   “ cắc “
-Con có trốn học Giáo Lý, ba lần   -   “ cắc “ v.v…
Cái chữ “ cắc “ ấy là lúc tôi đập cây thước kẻ xuống bàn để giữ nhịp cho các em, còn ba lần là con số tượng trưng, giả dụ cho mỗi tội. Dĩ nhiên tôi căn dặn các em rất kỹ, tùy tội mình mà gia giảm hoặc bỏ, nếu không mắc một số tội trong bản xét mình; hoặc thêm, nếu bản xét mình không có.


Rồi cũng đến cái ngày mong đợi. Tôi đem các em vào nhà thờ ngồi ngay ngắn, hướng dẫn các em cầu nguyện cho sự kiện trọng thể này và ôn lại cho cả lớp bản xét mình chung để sau đó từng em tự xét mình riêng.
Cha Giải Tội bước ra có đôi lời khuyến khích các em rồi bước vào toà giải tội. Tôi hướng dẫn từng em một lên xưng tội theo thứ tự và nhăc nhở các em giữ thinh lặng trong nhà thờ. Mọi chuyện êm ả lắm cho đến khi Hùng cụt bước lên xưng tội. Gọi nó là Hùng cụt vì cánh tay phải bị cụt bàn tay trong một lần ghè kíp nổ. Chẳng biết nó xưng cái gì mà cha giải tội xô ghế đứng lên. Tôi vội vàng tiến lại, chỉ thấy cha giải tội nhìn tôi lom lom, nét mặt cha rất khó tả. Mãi một lúc cha mới nói :
-Nó xưng rằng con có giết người ba lần!
----------------------------------------------------
Giuse Nguyễn Văn Sướng.
-

Wednesday, June 23, 2010

Lời Cám Ơn của anh Hiển & anh Trung.


Anh chi em trong nhóm "Viet Cho Nhau" thân mến,
Phạm Trung và Hiển đã trở về Toronto được bằng an, sau 10 ngày vật lộn với những bản nhạc 4 bè. Hát mỏi cả miệng. Tập đánh nhịp rã rời cả 2 tay. Tuần đầu, học đến 7:30pm mới được ăn tối. Về phòng, tiếp tục ôn bài cho đến 2, 3am. Tuần thứ 2 mệt hơn, đến 10pm mới được nghỉ. Sau đó ai cũng lo lắng học bài, ôn bài cho đến 3am mới đi ngủ. Nằm xuống giường, chỉ kịp đọc 1 kinh Kính Mừng là ... thăng thiên liền. Cám ơn Chúa, cám ơn sự cầu nguyện của mọi người, Hiển và Trung mới được kết qủa tốt. Xin Chúa chúc lành cho mỗi người.

thân ái,
Hiển


Cùng với anh Hiển, Trung xin cám ơn tất cả ACE cầu nguyện và chúc mừng.
Riêng Trung sau khi điều khiển dàn nhạc giao hưởng và ca đoàn người Mỹ hát bài "Halleiluia Chorus" đã "xém té..." may mà Trung đứng gượng lại được để kết thúc bài nhạc. Tạ ơn chúa.
Trung