Monday, June 18, 2018

Chum Tho Viet Tang Sr. Suong Mừng Ngân khánh



GỌI TỪ MUÔN THUỞ
 


Ngày nao hớn hở Tập sinh
Thoắt đà “Lễ Bạc” ân tình, Chúa ơi
Bước theo tiếng Chúa gọi mời
Kiệu hoa pháo đỏ duyên Trời cao sang
Hồng ân đến quá ngỡ ngàng
Bụi tro nào đáng rỡ ràng điểm tô
Gọi từ muôn thuở hư vô
Chọn từ vạn kiếp đất thô chọn về
Hân hoan còn tưởng đang mê
Trời nghiêng xuống đất, Chúa kê cho bằng…

Hôm nay Ngân Khánh hoa đăng
Mừng con được Chúa vĩnh hằng yêu thương
Trần gian chớm nở Thiên đường
Chúa ban hoa dại ngát hương Thiên tòa.

**********
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

Kính tặng Sơ Maria Gorretti Võ Thị Sương
Mừng Ngân khánh Khấn Dòng 25 Năm.
**********
BÀI THƠ TUYỆT MỸ
 

Có phải đó là lời thơ tuyệt mỹ?
Lời thầm thĩ chìm sâu trong nấc nghẹn
Lời hẹn hò trên đỉnh núi Canvê
Lời xin vâng trong tái tê cơn bệnh
Lời chuệnh choạng bởi đau đớn xác thân
Lời chân thành những chiều buông sám hối
Là lời tình nàng kết khối yêu đương
Một giọt sương lóng lánh giữa khung trời!

Có phải đó là lời thơ tuyệt mỹ?
Những lời thơ thầm thĩ với Giêsu
Những lời thơ thiết tha trong kinh nguyện
Là những lời từ bỏ chuyện phù hư
Là những lời ôm khư cây Thánh giá
Và một giọt sương trên đá đã thăng hoa
Hai mươi lăm năm đã bao lần nhòa lệ
Để hôm nay lời thơ bay tiếng hát!


*********
Vũ Thủy
Viết tặng sơ Sương Dòng Mến Thánh Giá nhân dịp mừng
Ngân Khánh.  


Tình Thập Tự


Hai Mươi Lăm Năm Hồng Ân tiếp nối
Tình Thập Tự dõi bước đường chông chênh
Ngài yêu con mênh mông như trời, biển
Tình con nhỏ bé biết chi đáp đền?

Con nhỏ bé tựa giọt sương óng ánh
Mà Chúa thương tuôn đổ đầy thánh ân
Giọt sương bé xin dâng lời cảm tạ
Nguyện một đời dâng hiến, bên lòng Cha.

Mến tặng sr. SươngMừng Ngân khánh 25 năm khấn dòng.
 
********
HBTT



Image may contain: plant, flower, nature and outdoor 





Giọt Sương
 


Thân em một giọt sương trong,
Đêm qua sa xuống cành hồng nâng niu.
Gió Xuân thổi nhẹ hiu hiu;
Lòng em rung động thương yêu vợi vời.
Bình minh ló dạng chân trời;
Nắng mai chiếu sáng rạng ngời thân em.
Ai kia ngơ ngẩn đứng xem;
Khen em đẹp tựa nàng tiên giáng trần.
Em e thẹn, dạ bâng khuâng:
Thân em giọt nước trong ngần đó thôi.
Em xinh nhờ ánh mặt trời,
Lung linh chiếu sáng cho người yêu thương;
Nào đâu phải hạt kim cương,
Chẳng là giọt lệ vô thường trần gian.
Nhờ bao ơn phúc tuôn tràn,
Thân em ngời sáng chứa chan sắc màu.
Tạ ơn Thiên Chúa trên cao,
Ánh dương rực rỡ chiếu vào đời em.

********
 

----- Gioa-Kim -----

Mến tặng Sr. Sương
Mừng kỷ niệm 25 năm khấn dòng.
Nguyện xin Thiên Chúa ban nhiều ơn phúc cho Sr. Sương như Mặt Trời chiếu ánh dương cho " Giọt Sương " được tỏa sáng. Xin Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp tiếp tục phù hộ Sr. Sương được bền đỗ trong ơn gọi theo Chúa đến cùng.


HẠT SƯƠNG BÉ NHỎ


Hạt Sương mai bé nhỏ,
Lung linh trên lá cành!
Ánh nắng chiếu long lanh.
Nắng chiều làm tan nhanh,
Hạt sương mai biến mất!

Con phận hèn bé nhỏ,
Không mộng ước công danh.
Chỉ mong ngày con lớn
Con sẽ được trở thành:
Một Ma-Sơ bé nhỏ.

Lạy Chúa,
Con như là hạt sương mai bé nhỏ.
Nắng lên rồi, hạt sương bốc thành hơi,
Bay lên cao, lên cao ngút tầng trời.
Thế là hết, hạt sương mai lóng lánh!

Thế nhưng, Chúa yêu thương lại tác thành.
Hơi sương ấy, thành hạt mưa tưới gội…
Trên hoa màu cả những cánh đồng xanh.
Con ước mơ với những giấc mộng lành…
Chúa biến đổi đời con thuộc về Chúa!
Được Chúa yêu, và yêu Chúa mà thôi.

Chúa ơi, biết bao lần con lầm lỗi.
Con không biết nơi đâu là nguồn cội,
Để đem yêu thương phục vụ tha nhân,
Và cũng có những lúc con ngại ngần?
Con không muốn là chứng nhân của Chúa!

Chúa yêu con với tình yêu muôn thủa.
Luôn thứ tha, nâng đỡ thật ân cần.
Chúa chỉ mong con an vui đón nhận.
Tình Thập Giá, tình Giêsu bất biến!

Hai Mươi lăm năm, đời con tận hiến.
Tạ ơn Ngài, hạt Sương bé bỏng lắm, Chúa ơi!

Thương tặng sơ Maria Goretti Sương
Hai Mươi lăm năm tận hiến. 1993-2018
Viphương
GIỌT SƯƠNG NHO NHỎ
[Mừng Ngân Khánh khấn dòng Sr Goretti Võ Thị Sương – Dòng MTG Huế]


Đời con như một giọt sương
Nhỏ nhoi, yếu đuối vô cùng, Chúa ơi!
Nhưng nhờ ái lực của Ngài
Con thêm can đảm sống đời hiến dâng
Giọt-sương-con rất bình thường
Nhưng xin phản ánh tình thương của Ngài
Xin canh tân suốt đêm ngày
Mong nên giống Chúa, miệt mài hy sinh
Chúa-Giêsu-Chịu-Đóng-Đinh
Đối tượng duy nhất, thiên tình của con (*)
Hồng Ân nối tiếp Hồng Ân
Mong đời dâng hiến kiên tâm, trung thành
Giọt-sương-con rất mong manh
Xin Ngài gìn giữ ý lành thắm tươi
Hồng Ân Ngài mãi chẳng vơi
Xin kính dâng lời Ngân Khánh Tạ Ơn

*******
TRẦM THIÊN THU
(*) “Chúa-Giêsu-Chịu-Đóng-Đinh là đối tượng duy nhất của lòng trí con” (ĐGM Lambert de la Motte, 1624–1679, vị sáng lập Dòng MTG Việt Nam).


THEO NGÀI


Người về, Người gọi em theo,
Trăm năm lội suối trèo đèo có nhau.
Người về, em bước theo sau,
Đường xa quảy gánh thương đau, thoảng cười.
Gánh thương đau, bước theo Người,
Thấy từng giọt thắm nở tươi đóa hường.
Theo Người, em học yêu thương,
Gieo thiên thu giữa đời thường hôm nay.
Mắt Người nhìn thoáng mây bay,
Nhìn theo, em thấy lòng say với lòng.
Theo Người đổi cuộc long đong,
Rót đầy chén phúc, hát xong bài tình.
Cuộc long đong ngỡ một mình,
Có Người như bóng với hình, em đi.
Bên Người, em có tiếc chi,
Bởi Người đã gọi, đây, thì em thưa.


Lm. Trăng Thập Tự
 (Quà tặng Ngân Khánh do Cha Trăng Thập Tự gửi tặng)


Saturday, June 16, 2018

Tranh sang tac o MaryLand-HBTT

                      Learning how to paint the 1st Icon of The Holy Face with the artist nun in Port Tobacco,  MaryLand .  Day la lan dau tien hoc ve Icon voi mot so hoa si.                                                             


               Lover of The Cross I                                                                


                                                                         
                                                                          Sunburst Mandala I
Sunburst Mandala II



Lover The Cross II & III

XIN ĐỘNG LÒNG THƯƠNG

Sunday, May 20, 2018

NGƯỜI KHÁCH TRỌ HIỀN LƯƠNG

Tôi thương người ấy Người khách trọ lặng thầm Tôi thường bỏ quên người nơi trống trải cô đơn Nhưng người không hờn dỗi Người vẫn theo tôi trên mỗi nẻo đi về...! Tôi thương người ấy Người khách trọ hiền lương Chẳng khi nào người bỏ mặc tôi vương thân vào gió bụi Chẳng để tôi ngã dụi giữa đường đời Người vực tôi lên khỏi vũng lầy tăm tối...! Tôi thương người ấy Người khách trọ hào hoa Mỗi ngày, người thoa phấn tô son cho đời tôi rực rỡ Người là tiếng nói lương tri Người dẫn tôi đi, đi về phía mặt trời...! Tôi thương người ấy Một lời thương quấy quá thôi sao? Bao kỷ niệm trào dâng trong ký ức Tôi sực tỉnh, nhận ra chính người là ông chủ Chính người đã thắp lên ngọn lửa hồng trong quán trọ đời tôi!!! Vũ Thủy Viết trong ngày lễ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG năm 2018

Friday, May 4, 2018

Bài Học Của Nước - Thơ: Hoa Bên Thập Tự

  Bài Học Của Nước - Thơ: HBTT

CÁNH CHIM TỰ DO

Giữa cuộc đời, nghìn chuyến đi xuôi ngược Ta được gì và mất gì trong đó Có lẽ nào chỉ một thoáng hư vô? Đừng tô vẽ ánh trăng đêm mộng mị Đừng dụ khị ai kia, một lời khen vờ vĩnh Cuộc đời ơi, mi nghễnh ngãng thật rồi! Ta bồi hồi trải lòng trên núi đá Để thấy mình đã hóa kiếp phù du Thu hồn về, ta mong tìm dĩ vãng ... Vần thơ ta lãng đãng khắp nơi nào Ta dạt dào một niềm thương nỗi nhớ Nhớ ngày xưa, khi non nước xinh tươi. Quê hương ơi! Ước mơ này bé nhỏ Xin tỏ bày chút tâm tình giằng xé Cánh chim trời mong ghé bến tự do!!! 30/4/2018 Hoa Mặt Trời

Friday, April 20, 2018

Kỷ niệm với thi sỹ Bùi Giáng (phần cuối)

Bùi Giáng lúc nào cũng dễ thương, làm tôi cười, nhưng có lần. Ông nổi cơn điên làm tôi hoảng sợ ! cũng vì tôi thơ thẩn, thích đọc thơ Ông, nhưng thơ Bùi Giáng không dễ hiểu. Hôm ấy, tôi đọc được một bài thơ của Ông, trong đó có một câu thơ có hai chữ :" ngẫu nhĩ ", lại sẵn có Tác Giả đang ngồi dựa tường, nên tôi đọc câu thơ và hỏi:" Thầy ơi, câu thơ này có hai chữ " ngẫu nhĩ ", có phải " ngẫu " là ngẫu hứng, còn " nhĩ " là cái tai không Thầy ?( bây chừ tôi cũng quên câu thơ ấy rồi ), như vậy, " ngẫu nhĩ " là hứng tai, khoái tai, phải không Thầy ? 

Wednesday, April 18, 2018

Kỷ niệm với thi sỷ Bùi Giáng (phần 3)

Image result for bùi giáng
Tôi không chỉ có duyên gặp gỡ với Thi Sĩ Bùi Giáng, nhưng còn có duyên thân quen với một Văn Nhân Xứ Huế: Ông Trần Hát, giáo sư Anh Văn cấp 3 ở Huế. Trong biến cố 1975, gia đình Ông lánh nạn, chạy vào Sài Gòn, tạm trú ở nhà cô em vợ ở trong hẻm gần nhà tôi. Một hôm, tôi đã đóng cửa gian hàng, chuẩn bị lên lầu đi ngủ, bỗng con chó Luna sủa inh ỏi dồn dập, thò đầu vào khe cửa sắt. Tôi vội đi ra, nhìn qua khe cửa, thấy một Ông đang trải tấm ny lông trong góc sân, rồi ngồi dựa vào góc tường, hý hoáy viết. Điều đó cho tôi linh cảm: Ông không phải là một người ăn xin thường tình trên đường phố_ Tôi bèn mở cửa, ra gặp Ông, mở lời chào:" chào Anh " . Ông im lặng không nói gì. Tôi hỏi tiếp :" Anh ăn cơm chưa ?". Ông nói:" chưa ". Tôi nói :" Anh có cái hũ nào không, để tôi vào nhà lấy cơm, canh cho Anh " .Ông vội vàng đứng lên, nói :" để tôi chạy về nhà lấy hũ ". Tôi chờ Ông khoảng 10 phút, Ông trở lại với cái tô lớn và chiếc muỗng _ Và rồi từ hôm ấy, khi tôi vừa đóng cửa gian hàng, Ông lại ra góc sân nhà tôi với cái tô, muỗng trong túi xách, tôi tặng Ông một bữa tối đạm bạc : cơm, canh cá _ Sau đó, Ông miệt mài viết trong ánh sáng chập choạng của đèn đường, rồi ngủ qua đêm ở góc sân. Có lẽ, mỗi đêm Ông rời nhà với cái tô, muỗng, Ông nói cho vợ biết. Nên một hôm, tôi đang ngồi trò chuyện với Ông, thấy vợ Ông đến, nhìn Ông đang ăn, Chị im lặng không nói gì, tôi bèn hỏi thăm về Ông và gia cảnh Chị, và rồi được Chị tâm sự : Ông Xã tôi tên Trần Hát, trước 1975, Anh dạy Anh Văn cấp ba ở Huế, nhưng rồi biến cố 1975 xẩy đến, gia đình tôi 6 người : hai vợ chồng và bốn đứa con nhỏ, theo đoàn dân di tản vào Sài Gòn, ở trọ nhà em gái tôi trong hẻm gần đây. Anh ấy không tìm được việc làm, gia đình cô em cũng nghèo, không giúp chúng tôi được gì. Tôi phải đi bán vé số, Nhìn vợ con trong cảnh đói khổ mà bất lực, nên Anh hóa tâm thần. Nhưng Anh hiền lắm, ngày đêm im lặng, và vì ở nhà quá chật chội, nên Anh ra góc sân nhà chị để ngủ qua đêm ! _ Nhưng rồi, góc sân nhà tôi cũng không còn là chỗ trọ qua đêm của Giáo Sư Trần Hát nữa, khi căn nhà thuộc về chủ mới .

Kỷ niệm với thi sỹ Bùi Giáng (phần 2)

Related image
Có hôm tôi đi cất hàng ở Chợ Lớn về, đến ngã tư Trương Tấn Bửu / Lê Văn Sỹ, từ xa, thấy xe cộ nghẹt cứng, và khi chiếc xích lô chở tôi đến gần ngã tư, hóa ra : Bùi Giáng làm công an giao thông, đang đứng giữa ngã tư, vừa huýt còi vừa ra hiệu cho xe bốn phía, đám trẻ đứng hai bên đường, vỗ tay cười khoái chí, hoan hô : Bùi Giáng, Bùi Giáng.... Tôi nói anh xích lô dừng xe lại, rồi tôi thấy một thanh niên dừng chiếc xe đạp bên lề đường và đến chỗ Bùi Giáng, một tay kéo Ông, một tay chỉ vào vỉa hè, nhưng Ông nhất định không vào, miệng cứ huýt còi liên tục. Thấy vậy, tôi bèn xuống xe, đi lại bên Ông, dỗ nhẹ:" Thầy ơi, giờ này là giờ cao điểm, Thầy đứng giữa ngã tư như vậy, làm tắc nghẽn giao thông và rất nguy hiểm, có thể tài xế xe buýt, xe vận tải không để ý, cán Thầy đó. Thầy đi vào vỉa hè với con _Tôi không ngờ, Ông ngoan ngoãn đi theo tôi vào lề đường _ Mẹ tôi thấy một Ông điên, ngày nào cũng lẳng lặng vào nhà, ngồi dựa tường mấy tiếng đồng hồ, nên e ngại nói với tôi:" Phượng à, sao cái Ông điên này, ngày nào cũng vào nhà mình ngồi mấy tiếng như vậy ?" . Tôi trấn an Mẹ :" không sao đâu Mẹ ạ, Ông là một giảng sư đai học, lại là một Thi Sĩ nổi tiếng đấy. 

Monday, April 16, 2018

Ta là cát..ta sẽ về với bụi

Kỷ Niệm với thi sỹ Bùi Giáng


"Ai cũng có kỷ niệm. Ai cũng có lúc sống với kỷ niệm. Tuổi học trò có kỷ niệm của sân trường. Tình yêu vợ chồng có kỷ niệm của hôn nhân.( Tu sĩ sống đời Thánh Hiến cũng có kỷ niệm Ngày Thụ Phong, Tuyên Khấn ), kỷ niệm ở khắp nơi. Đã như thế, nơi nào có con người là có kỷ niệm. Kỷ niệm không bao giờ nhắc đến con ngươi, nhưng con người lại hay nhắc đến kỷ niệm. Chính con người tạo nên kỷ niệm, chứ kỷ niệm không bao giờ hiện hữu độc lập. Kỷ niệm là lối đi về, là sự nhắc nhở giữa hai người ."_ Tác Giả Nguyễn Tầm Thường đã nói về kỷ niệm như vậy._ Và quả thật, rất đúng với tôi, mỗi khi nhớ về hình ảnh một Nhà Thơ nổi tiếng trước 1975, mà những người yêu thơ đều biết đến danh Ông : Bùi Giáng _ Là một Thi Nhân với trái tim nhân ái, mở rộng với mọi đối tượng, không chỉ con người, nhưng với mọi thụ tạo của Thượng Đế. Trong bài thơ " Phụng Hiến ", Ông đã có những vần thơ : 

" Xin yêu mãi và yêu nhau mãi / 
Trần gian ôi ! cánh bướm, cánh chuồn chuồn / 
Tôi đã nguyện yêu trần gian nguyên vẹn / 
Hết tâm hồn và hết cả da xương " 

Sunday, April 1, 2018

NẮNG PHỤC SINH








Muôn lạy Chúa! Linh hồn con hớn hở
Bởi kỳ công Đức Chúa đã dựng nên
Đêm tàn rồi và bình minh rực sáng
Và Giêsu đã chiến thắng tử thần
Và nhân trần được lãnh nhận phúc trường sinh!

Kỳ diệu thay! Ôi, công trình của Chúa
“Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ
Lại trở nên đá tảng góc tường”
đường thánh giá bao khổ đau lệ ứa
chứa chan tình của Đấng chết vì yêu!

Người đã chết và phục sinh vinh hiển
Lệ đã khô và ánh sáng tràn trề
Đêm đã tàn và bình minh sáng chói
Con nghe được tiếng nói của Giêsu
Ru hồn con vào đường tình muôn thuở!

 cùng con! Xin Chúa ở cùng con!
Để con được phục sinh cùng với Chúa
Mỗi một ngày, xin đón ánh bình minh
Nắng lung linh rải ấm áp cho đời
Cho nụ cười luôn hạnh phúc trên môi!