Showing posts with label chuyển ngữ. Show all posts
Showing posts with label chuyển ngữ. Show all posts

Monday, February 6, 2012

Trầm Thiên Thu: Yêu Chúa Hết Lòng (chuyển ngữ)

Yêu Chúa hết lòng

Chúa Giêsu nói: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là điều răn quan trọng nhất và là điều răn thứ nhất. Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Tất cả Luật Môsê và các sách ngôn sứ đều tuỳ thuộc vào hai điều răn ấy” (Mt 22:37-40).

Yêu Chúa hết lòng là “yêu hết linh hồn và hết trí khôn”. Đó là điều quan trọng hơn mọi thứ trong đời sống, vì mối quan hệ của chúng ta với Chúa ảnh hưởng mọi thứ và mọi người. Chúng ta không thể yêu Chúa quá nhiều, nhưng lại dễ thiếu mức độ yêu Chúa hết lòng. Trong khi chân thật với chính mình, tôi đã hỏi Chúa: “Lạy Chúa, làm sao con có thể yêu Ngài nhiều hơn?”

Chúa trả lời ngay: “Hãy tạ ơn”. Một lần khác, cũng với câu hỏi đó, trong trí tôi xuất hiện câu Kinh thánh và hiểu rằng tôi không hề nghĩ tới trước đó. Lần đầu tiên tôi hiểu rằng bất kỳ thứ gì, dù quá khứ hay hiện tại, chúng ta không hề biết tạ ơn về mọi sự, chỉ tạ ơn về những gì mình được, không được thì đôi khi còn trách Chúa bất công, như vậy nghĩa là chúng ta chưa yêu Chúa hết lòng. Lúc đó tôi cũng hiểu tại sao đó là sự thật. Trong sâu thẳm linh hồn chúng ta, chúng ta biết rằng Thiên Chúa điều khiển cả vũ trụ. Nếu chúng ta có kinh nghiệm đau khổ mà không tạ ơn thì không đẹp lòng Chúa, chúng ta không hạnh phúc và vô ơn với Chúa, dù vô tình hay cố ý.

Có thể bạn không biết Chúa đang trách bạn, có thể bạn nghĩ mình đang nguyền rủa Satan hoặc trách mắng người khác. Tuy nhiên, thực tế là bạn đang trách Chúa vì bạn biết Ngài kiểm soát bạn. Chúa cho phép kinh nghiệm xảy ra với bạn. Chúa có thể ngăn cản điều đó, và bạn biết như vậy. Mỗi kỷ niệm đau thương mà bạn không biết tạ ơn là một “điểm đen” trong tâm hồn bạn mà Chúa không muốn: Vì tuy biết Thiên Chúa, họ đã không tôn vinh hay cảm tạ Người cho phải đạo. Trái lại, đầu óc họ suy luận viển vông và tâm trí ngu si của họ hoá ra mê muội” (Rm 1:21).

Chúng ta được lệnh phải yêu Chúa hết lòng. Đó là vì chúng ta chỉ yêu Ngài bằng một góc trong trái tim mình thôi. Chỉ khi nào bạn tạ ơn Chúa với cả trái tim thì bạn mới thực sự yêu Ngài hết lòng. Nghĩa là bạn phải biết tạ ơn về mọi sự trong đời mình, cả quá khứ và hiện tại. Biết ơn là “tiêu chuẩn đánh giá” hoặc “thước đo” tình trạng của trái tim, nó cho thấy mọi thứ đang làm nghẽn đường tình yêu bạn dành cho Chúa. Tạ ơn Chúa là biểu hiện của tâm hồn đang hiện diện trước mặt Chúa. Lòng biết ơn tuôn chảy nước-tình-yêu về phía Thiên Chúa – kể cả tâm tình ngợi khen, thờ kính, và vâng lời. Đó là điều kiện tốt để bạn tự vấn: “Có gì mà tôi lại không tạ ơn Chúa?”

Thánh Phaolô đã cảnh báo: “Hãy coi chừng: đừng có ai lấy ác báo ác, nhưng hãy luôn luôn cố gắng làm điều thiện cho nhau cũng như cho mọi người. Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu. Anh em đừng dập tắt Thần Khí. Chớ khinh thường ơn nói tiên tri” (1 Tx 5:15-19). Bạn vô ơn là bạn “dập tắt” Chúa Thánh Thần, và điều này không thể tha thứ – gọi là “tội phạm tới Chúa Thánh Thần”, không được tha đời này và đời sau (Mt 12:32). Chúa Thánh Thần là Tình yêu, vậy là bạn đã dập tắt lửa tình yêu.

Chúa nói rằng hãy tạ ơn Chúa trong mọi sự vì đó là Ý Ngài đối với bạn trong Đức Giêsu Kitô. Ngay bây giờ có thể bạn nói rằng bạn không thể tạ ơn về sự đau khổ hoặc tai họa xảy đến cho bạn, thậm chí có thể bạn đang gặp hoạn nạn và bế tắc. Nhưng cách chọn lựa của bạn trong mỗi hoàn cảnh tùy ở bạn, hoặc bạn tức giận Chúa hoặc bạn cảm ơn Chúa. Có thể bạn nghĩ rằng bạn yêu Chúa nhưng bạn cũng nhận rằng bạn tức giận những người đã làm bạn tổn thương: “Nếu ai nói: “Tôi yêu mến Thiên Chúa” mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy” (1 Ga 4:20). Nếu bạn quyết định tạ ơn Chúa về hoàn cảnh đó, chân nhận đó là Ý Chúa dành cho bạn, thì sự ghen ghét và tức giận sẽ được thay thế bằng tình yêu, ngay cả đối với những người làm hại bạn: “Hãy yêu kẻ thù, cầu nguyện cho những người ngược đãi anh em, và làm ơn cho kẻ ghét anh em” (Mt 5:1; Mt 5:44; Lc 6:27 & 35). Yêu thương luôn đem lại sự mặc khải, cho phép bạn thấy những thứ khác và người khác trong ánh sáng của Thiên Chúa.

Đau khổ là một mầu nhiệm. Tại sao Chúa để bạn gặp đau khổ? Đó là để tốt cho bạn, Ngài muốn bạn là người chiến thắng. Chúa dạy bạn tín thác vào Ngài và yêu Ngài hết lòng trong mọi hoàn cảnh để bạn còn hơn là người chiến thắng nhờ Ngài: “Chúng ta biết rằng Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như Ý Ngài định” (Rm 8:28). Nếu bạn khó cảm ơn về một tình huống nào đó và bạn nghĩ mình không thấy mặt tốt trong đó thì có thể bạn đang là rào cản để điều tốt lộ ra.

Hãy nhớ rằng lời hứa trong thư Rôma 8:28 là có điều kiện, vì những người yêu mến Chúa. Nếu có phần của tâm hồn vô ơn và không yêu Chúa, có thể bạn đang ngăn cản Chúa làm cho hoàn cảnh đó “tác dụng tốt”. Khi bạn biết tạ ơn thì Chúa có thể làm cho nghịch cảnh trở thành chứng nhân. Nếu bạn vẫn chịu đau khổ, vẫn vô ơn, điều đó không thể tác dụng tốt vì bạn không yêu Chúa hết lòng.

Bạn sẽ không thấy điều tốt nếu bạn không biết tạ ơn. Bạn phải tin Chúa và thân thưa: “Lạy Chúa, con tạ ơn Ngài về hoàn cảnh này vì con biết Ngài muốn điều đó xảy ra để tốt cho con. Khi bạn biết tạ ơn thì bạn sẽ cảm nhận được tình yêu, bình an, và niềm vui về sự hiện diện của Chúa. Đó là vì chúng ta ở trước mặt Chúa qua việc tạ ơn: Hãy vào cửa thánh điện cất tiếng tạ ơn, tới khuôn viên đền vàng dâng lời ca ngợi, tạ ơn Chúa và chúc tụng danh Người. Bởi vì Chúa nhân hậu, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương, qua bao thế hệ, vẫn một niềm thành tín” (Tv 100:4-5).

“Lạy Chúa, xin dò xét để biết rõ lòng con, xin thử con cho biết những điều con cảm nghĩ. Xin Ngài xem con có lạc vào đường gian ác thì dẫn con theo chính lộ ngàn đời” (Tv 139:23-24). Trong đoạn văn này, những lời đó nói về điều xấu, nghĩa là ngẫu tượng, cũng có nghĩa là khổ đau và u sầu. Bất kỳ hoàn cảnh nào gây ra đau khổ và u sầu đều có thể là ngẫu tượng trong tâm hồn bạn nếu bạn vô ơn về điều đó. Khi nào bạn tin Chúa đủ để tạ ơn về các hoàn cảnh đó thì vẫn bị lệ thuộc chúng và vẫn không yêu Chúa hết lòng. Đôi khi các bi kịch trở nên phần quan trọng trong đời người và sự đồng nhất đó là trí lực của chúng ta. Đừng coi mình là nạn nhân, hãy coi mình là người chiến thắng: “Hãy tạ ơn Thiên Chúa, vì Người đã cho chúng ta chiến thắng nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta” (1 Cr 15:57).

Vô ơn không là nguyên nhân của vấn đề về tâm hồn mà là triệu chứng của vấn đề căn nguyên. Vấn đề căn nguyên có thể là sự không được tha thứ, cơn tức giận, nỗi cay đắng, lòng ghen tương và bất kỳ tình trang tinh thần nào khác, chúng mở cửa cho Satan và đóng kín lối đến với Thiên Chúa. Vấn đề căn nguyên cần được loại bỏ ngay trước khi người ta có thể biết tạ ơn. Nếu vấn đề căn nguyên trở nên một phần trong cuộc đời bạn thì bạn cần phải đi xuyên qua giai đoạn “chết cho chính mình”. Hãy nhớ rằng bạn không là nạn nhân, và mọi thứ xảy ra với bạn là một phần của cuộc sống để giúp bạn trở nên con người mà Chúa muốn.

Luật “nhân quả” cho chúng ta biết rằng cái gì đáng giá nhất thì sẽ nhận phần thưởng cao nhất. Khi bạn biết tạ ơn Chúa ngay trong lúc đau khổ, bạn sẽ tiến bộ trong việc từ bỏ chính mình, vì bạn khước từ những gì quan trọng trong cuộc đời bạn. Bạn sẽ hy sinh lòng kiêu ngạo của mình và sống khiêm nhường trước mặt Chúa. Điều này cho phép Hồng ân Chúa chảy vào bạn và phủ đầy trình trạng đau khổ của bạn. Đây là bước quan trọng trong việc phát triển tâm linh nơi Chúa, làm cho bạn yêu Ngài và tin Ngài hơn.

Bạn không thể tạ ơn về điều bạn làm mà lại gây đau khổ cho chính bạn hoặc người khác. Tuy nhiên, bạn có thể tạ ơn về những bài học mà bạn học được: “Cha trần thế sửa dạy chúng ta trong một thời gian ngắn, và theo sở thích của mình; còn Thiên Chúa sửa dạy là vì lợi ích của chúng ta, để chúng ta được thông phần vào sự thánh thiện của Người. Ngay lúc bị sửa dạy, chẳng ai lấy làm vui thú mà chỉ thấy buồn phiền. Nhưng sau đó, những người chịu rèn luyện như thế sẽ gặt được hoa trái là bình an và công chính” (Dt 12:10-11). Bạn cũng có thể tạ ơn Chúa về cách mà Ngài sẽ làm vì điều tốt. Thường thì chúng ta thấy điều tốt mà Chúa đã hoạch định. Tuy nhiên, bất kỳ lúc nào chúng ta chịu đau khổ với tâm tình biết ơn, chúng ta sẽ lớn lên trong tình yêu và niềm tin nơi Thiên Chúa.

Chúng ta phải nhận biết rằng khi chúng ta chịu đau khổ, đó không phải là Chúa không yêu thương chúng ta, mà vì Ngài thực sự yêu thương chúng ta: “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo? Như có lời chép: Chính vì Ngài mà mỗi ngày chúng con bị giết, bị coi như bầy cừu để sát sinh. Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta. Đúng thế, tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào,39 trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta” (Rm 8:35-39).

Trong đoạn văn trên, chữ “người chinh phục” được dùng đồng nghĩa với “người chiến thắng” trong các sứ điệp của Chúa Giêsu dành cho Giáo hội trong sách Khải huyền: “Họ đã thắng được nó nhờ máu Con Chiên và nhờ lời họ làm chứng về Đức Kitô: họ coi thường tính mạng, sẵn sàng chịu chết” (Kh 12:11). Khi bạn biết tạ ơn về đau khổ, điều đó trở thành nhân chứng. Đó cũng là cách từ bỏ chính mình vì Chúa Giêsu. Điều đó chứng tỏ rằng bạn yêu mến Chúa hơn chính mình: “Rồi Đức Giêsu nói với các môn đệ: "Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy” (Mt 16:24-25). Đó là lý do “chúng ta vì Chúa mà chết từng ngày”.

Ông Gióp là người giàu có, nhưng một ngày nọ ông mất tất cả những gì ông có, kể cả 10 đứa con cũng chết hết. Đây là phản ứng của ông Gióp: “Bấy giờ ông Gióp trỗi dậy, xé áo mình ra, cạo đầu, sấp mình xuống đất, sụp lạy và nói: “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng. Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi: xin chúc tụng danh Đức Chúa!”. Trong tất cả những chuyện ấy, ông Gióp không hề phạm tội cũng không buông lời trách móc phạm đến Thiên Chúa” (G 1:20-22).

Rồi điều đó còn tện hơn đối với ông Gióp. Thiên Chúa đã để ông chịu chính những đau khổ thể lý: “Trước kia, con chỉ được biết về Ngài nhờ người ta nói lại, nhưng giờ đây, chính mắt con chứng kiến” (G 42:5). Khi ông quyết định tạ ơn Chúa ngay khi chịu đau khổ, tình yêu trọn vẹn ông dành cho Chúa sẽ tăng lên và ông được mặc khải về Ngài. Sau đó Chúa chúc phúc ông Gióp hơn trước.

Thánh Phaolô và Xila bị đám đông đánh đập, sau đó họ còn bị bỏ tù. Họ ở trong tình trạng khốn khổ, đau nhức vì các vết thương, tay chân họ bị khóa rất khó chịu: “Vào quãng nửa đêm, ông Phaolô và ông Xila hát thánh ca cầu nguyện với Thiên Chúa; các người tù nghe hai ông hát. Bỗng nhiên có động đất mạnh, khiến nền móng nhà tù phải rung chuyển. Ngay lúc đó, tất cả các cửa mở toang và xiềng xích của mọi người buột tung ra” (Cv 16:25-26).

Đêm đó, cai ngục và gia đình ông được cứu. Sáng hôm sau, thánh Phaolô vàXila được tự do. Khi bạn tạ ơn và ca tụng Chúa trong lúc đau khổ, tình yêu bạn dành cho Chúa làm cho Ngài khiến cho tình huống tác dụng tốt, vì bạn và vì người khác.

Ngay bây giờ bạn hãy hỏi Chúa làm sao có thể cảm nghiệm tình yêu dành cho Ngài. Hãy xin Ngài mặc khải những gì trong đời bạn mà bạn không biết tạ ơn, những gì ngăn cản tình yêu bạn dành cho Ngài.

Hãy nghe thánh Phaolô khuyên: “Chớ say sưa rượu chè, vì rượu chè đưa tới truỵ lạc, nhưng hãy thấm nhuần Thần Khí. Hãy cùng nhau đối đáp những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca do Thần Khí linh hứng; hãy đem cả tâm hồn mà ca hát chúc tụng Chúa. Trong mọi hoàn cảnh và mọi sự, hãy nhân danh Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, mà cảm tạ Thiên Chúa là Cha” (Ep 5:18-20).

“Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu” (1 Tx 5:18).

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ SeekGod.org)

Wednesday, May 18, 2011

Trầm Thiên Thu: Tận Hiến Cho Mẹ (thơ & Chuyển Ngữ)


TẬN HIẾN CHO MẸ

Hoa đời con rách tả tơi
Sắc màu héo úa, chơi vơi lạc loài
Vô duyên vương lắm đọa đày
Nên con ưu uất tháng ngày, Mẹ ơi!
Con xin tận hiến cuộc đời
Dù con bất xứng mà thôi. Đáng gì!
Nguyện xin Mẹ mãi chở che
Từng giây phút, cả sớm khuya đời này
Xin cho con biết mê say
Sớm kinh, tối nguyện, miệt mài yêu thương
Noi gương Mẹ biết “xin vâng”
Vui, buồn, sướng, khổ vẫn không sờn lòng

TRẦM THIÊN THU
Saigon 18/5/2011



Tận hiến cho Đức Mẹ


Đây là bài trích từ bài thuyết trình của ông Howard Dee trong dịp Hành hương Quốc gia lần IV tới Lipa ngày 12-9-2007. Ông Dee là nguyên Đại sứ tại Vatican, có lòng tôn sùng Đức Mẹ, và là tác giả 2 cuốn sách về Đức Mẹ: Tặng phẩm Quý giá nhất của Thiên Chúa dành cho Nhân loại Ngày nay (God’s Greatest Gift to Mankind Today) và Số phận Cuối cùng của Nhân loại (Mankind’s Final Destiny).
Chúng ta hãy bắt đầu bằng định nghĩa của sự tận hiến. Theo Webster, tận hiến là hiến dâng cho một mục đích thánh (sacred purpose).
Chẳng hạn, khi một giám mục thánh hiến một nhà thờ, đó là dâng hiến cho mục đích thánh là thờ phượng Thiên Chúa. Điều đó có ý nghĩa gì đối với chúng ta, những người tin theo Chúa Giêsu, được tận hiến cho Đức Mẹ?
Để trả lời, tôi dùng định nghĩa uy tín (authoritative definition) của thánh Louis Marie Grignon de Montfort (gọi tắt là Louis Montfort), vị thánh rất yêu mến Đức Mẹ mà Chân phước Gioan Phaolô II đã dâng trọn đời mình cho Đức Maria, và đã chọn khẩu hiệu giáo hoàng của ngài là Totus Tuus, Maria! (Tất cả nhờ Mẹ Maria!).
Thánh Louis de Montfort nói rằng tận hiến cho Đức Mẹ là dâng trọn đời mình cho Đức Trinh Nữ, để hoàn toàn thuộc về Chúa Giêsu qua Mẹ Maria. Tận hiến cho Đức Mẹ nghĩa là chúng ta dâng hiến cuộc đời mình, công việc, trái tim và khối óc, thân xác và linh hồn, vì mục đích thánh: để Thiên Chúa được tôn vinh nơi chúng ta, nhờ chúng ta và qua chúng ta, theo gương Mẹ Maria. Theo công thức tận hiến của thánh Montfort (Montfortian formula of Consecration), ngay cả những gì sở hữu, bên trong và bên ngoài, cả những nhu cầu tốt lành của chúng ta, cả quá khứ, hiện tại và tương lài, đều được phó thác cho Mẹ Maria qua việc tận hiến cho Mẹ Maria, để Mẹ sắp xếp như Mẹ muốn, vì vinh danh Thiên Chúa.
Do đó, tận hiến cho Đức Mẹ là một động thái theo Phúc âm là chết cho chính mình, hy sinh và tự nguyện phục tùng, theo tinh thần Totus Tuus, hiến dâng mọi thứ vì mục đích thánh, mục đích mà Thiên Chúa tạo dựng chúng ta, để chúng ta hoàn toàn thuộc về Ngài. Nhờ sự tận hiến của chúng ta, Mẹ Maria trở nên Đấng bầu cử riêng (personal intercessor) và là Đấng trung gian (Mediatrix) giữa chúng ta với Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, đưa chúng ta tới sự sống dồi dào (abundant life) mà Chúa Giêsu đã hứa ban khi Ngài nói: “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10:10). Sự sống dồi dào này là sự sống trong Chúa Thánh Thần, sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi. Qua động thái hoàn toàn tận hiến cho Mẹ Maria, Chúa Giêsu hoàn tất lời hứa của Ngài đối với chúng ta về sự sống dồi dào khi Đức Mẹ đưa chúng ta vào sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi, sự sống thật của mỗi Kitô hữu.

Thursday, April 21, 2011

Trầm Thiên Thu: Vết Chàm (thơ) - Sống niềm vui Phục Sinh (chuyển ngữ)

VẾT CHÀM


Chết rồi vẫn chẳng yên thân
Chúa còn bị lưỡi đòng đâm tim mình
Lưỡi đòng đâu có tội tình
Tại kẻ cố tình cầm nó mà đâm
Thực ra đó chính là con
Thẳng tay đâm Chúa chẳng ngần ngại chi
Liếc nhìn máu, nước tuôn ra
Con còn ngạo nghễ hả hê mà cười
Bỗng dưng sầm tối đất trời
Ầm vang sấm chớp, mọi người thất kinh
Hoang mang, sợ hãi, giật mình
Hồn siêu phách lạc thấy mình hết xung
Nghe tai như cũng lùng bùng
Vậy là con đã thông đồng quỷ ma
Ra tay sát hại Giêsu
Dù Ngài vô tội vậy mà hàm oan
Đôi tay con đã dính chàm
Giờcon biết lỗi, ăn năn thật lòng
Xin Ngài đại lượng xót thương
Dù con bất xứng và không đáng gì!
TRẦM THIÊN THU
Thứ Năm Tuần Thánh –2011

Sng nim vui Phc sinh

Tác giả THERESE BORCHARD

   Tôi rất thích câu Kinh thánh Ga 20, 15: “Khi Chúa Giêsu thấy Maria Mađalêna khóc ở cửa mộ thì Ngài hỏi: Này chị, sao chị khóc?”. Lúc đó Ngài không hỏi một câu văn hoa bóng bẩy. Ngài muốn biết lý do chúng ta lo âu, khóc lóc và phiền muộn khi niềm hy vọng tiềm ẩn trong mọi sự – nếu chúng ta lưu ý.

   Phục sinh mang ý nghĩa giải thoát, rầt ý nghĩa đối với một người như tôi, vì tôi luôn cảm thấy buồn sầu và tiêu cực. Mừng lễ Phục sinh là dịp để chúng ta nói: “Vâng, lạy Chúa Giêsu, con tin”. Khi làm vậy, hãy nắm bắt niềm hy vọng có sẵn đó.

   1. Tiến lên và chạm vào Ngài. Sau khi sống lại, Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ và nói: “Sao anh em phiền muộn? Sao anh em nghi ngờ? Hãy sờ vào Thầy và xem đây, ma không có xương thịt như anh em thấy Thầy”.   Nếu tôi là một trong số họ, tôi không chỉ phiền muộn mà chắc rằng tôi sẽ không đến gần sờ thử. Tôi nghi ngại. Nhưng tôi tìm thấy sự an tâm trong sự bảo đảm của Chúa Giêsu rằng sự phục sinh của Ngài là thật. Chúa Giêsu là thật, sự phục sinh là thật, do đó mà các lời hứa của Ngài là thật. Nghĩa là chúng ta khả dĩ tin Ngài khi Ngài nói với chúng ta rằng Ngài sẽ ở với chúng ta đến tận thế (Mt 28, 20).

   2. Thiên Chúa tốt lành. Trước khi chịu chết, Chúa Giêsu  nhắc lại rằng Ngài được sai đến nhân danh Chúa Cha. Thật vậy, qua nhiều phép lạ, nhất là việc cho Lazarô sống lại, cho thấy tính tốt lành của Thiên Chúa: “Vì Cha yêu Con và cho Chúa Con thấy mọi sự Người làm, và Người sẽ cho Chúa Con thấy những việc vĩ đại hơn vậy, đến nỗi anh em có thể ngạc nhiên” (Ga 5, 20).

   Chân phước Angela Foligna, thế kỷ 14, là người mẹ và người vợ, rồi là người viết xuất chúng về các điều thần bí, đã viết: “Bước đầu tiên mà linh hồn phải có khi đi vào con đường yêu thương là biết Thiên Chúa qua chân lý, nhờ đó mà muốn đạt tới Thiên Chúa… Biết Chúa qua chân lý là biết Ngài như chính Ngài, hiểu sự xứng đáng của Ngài, vẻ đẹp của Ngài, sự ngọt ngào của Ngài, sự tuyệt luân của Ngài, sức mạnh của Ngài, sự tốt lành của Ngài, bản chất cực tốt lành của Ngài”

   Tôi nghĩ rằng tin Chúa tốt lành là điểm phục sinh. Thiên Chúa có tốt lành? Có. Chúng ta có thể nói vậy với niềm xác tín vào sự Phục sinh.

   3. Phó thác. Hãy phó thác ý muốn và cuộc đời mình cho Chúa quan phòng. Thánh Thomas Tiến sĩ viết: “Tính thánh thiện không gì hơn là quyết định dứt khóat, một hành động anh dũng của một linh hồn phó thác cho Thiên Chúa. Nhờ ý muốn thẳng thắn mà chúng ta yêu mến Chúa, chạy về phía Chúa, đạt tới Ngài và sở hữu Ngài”.

   Mỗi khi chúng ta nói với Chúa: “Hãy lấy điều đó khỏi con”, chúng ta đang sống niềm vui Phục sinh, vì chúng ta đang nhớ lời hứa của Chúa rằng Ngài sẽ cung cấp cho chúng ta, Ngài không bỏ chúng ta, và dù chúng ta nghi ngờ thì Ngài vẫn thực sự đáng tin.

   4. Loại bỏ sợ hãi. Trong trình thuật của thánh Mát-thêu, thiên thần Chúa hiện ra với Maria và một Maria khác ở nơi mộ trống, rồi nói với họ: “Đừng sợ, vì tôi biết các chị đang tìm Giêsu bị đóng đinh. Ngài không còn ở đây. Ngài đã sống lại như Ngài đã nói”. Sau đó Chúa Giêsu gặp các chị và lặp lại: “Đừng sợ!” (Mt 28, 10).

   Có thể điều Chúa Giêsu nói ở đây là đừng sợ. Loại bỏ sợ hãi là điều không dễ làm. Nhưng nếu chúng ta có thể loại bỏ sợ hãi, dù loại bỏ dần dần, chúng ta sẽ tránh xa nỗi buồn thập giá và đến gần sự tuyệt vời của ngôi mộ trống.


Saturday, April 2, 2011

Trầm Thiên Thu: Biển Đời (thơ) - Đức Tin Trong Giới Trẻ Ngày Nay (chuyển ngữ)

BIỂN ĐỜI
(Lc 5:4-5; Ga 21:6)

Chúng con vất vả suốt đêm
Mà không hề được một con cá nào
Vì Thầy, con sẽ làm theo
Căng lưới, cá nhiều, thuyền khẳm đầy khoang

Cuộc đời nhiều lúc hoang mang
Biết đâu là bến bờ tương lai mình
Bao nhiêu mơ ước không thành
Bao nhiêu vấp ngã, bóng hình liêu xiêu
Lo buổi sáng, sợ buổi chiều
Hao mòn thân xác, tiêu điều tâm tư
Khoảng đời vàng võ hoang vu
Hai bên Thiện Ác giằng co xác hồn
Biển đời bao lớp sóng cồn
Vỗ bờ năm tháng xói mòn thời gian

Nhìn lên Chúa, giục lòng tin
Xin thương tha thứ lỗi lầm đời con
Niềm tin đôi lúc héo hon
Nên quên mất Chúa vẫn luôn đồng hành
Xin Thiên Chúa rất nhân lành
Giúp con vượt sóng mông mênh biển đời
TRẦM THIÊN THU
Tháng Tư – 2011


Đức tin trong giới trẻ ngày nay

Tu sĩ Michael Paul Gallagher, SJ (Dòng Tên), giải thích rằng nền văn hóa mới mà chúng ta đang sống ngày nay không nhất thiết là chống lại niềm tin Kitô, nhưng nó kêu gọi giới trẻ ngày nay quyết định cuộc sống và tâm linh của mình.

Vài tháng trước tại Rôma, tôi có hẹn và đến sớm, tôi dùng thời gian ngắn ngủi đó để cầu nguyện. Bên trong nhà thờ đang có thánh lễ kỷ niệm ngày cưới. Đôi vợ chồng lớn tuổi ngồi ở ghế đặc biệt ngay trước bàn thờ và con cháu ngồi ở hàng ghế trước, ai cũng tươm tất và lộng lẫy.

Linh mục đang giảng, khoảng cầu nguyện riêng của tôi không đủ thinh lặng như tôi muốn. Tôi nghe lời giảng – nhưng với cảm giác buồn gia tăng. Linh mục khen đôi vợ chồng già đã sống chung thủy với nhau 50 năm qua, nhưng rồi tiếp tục chỉ trích “văn hóa hiện đại” thiếu nền tảng, xa rời các giá trị Kitô giáo, ích kỷ và vụn vỡ luân lý. Ngài có vẻ hơi khác với các thế hệ đang nghe ngài nói. Tôi an tâm vì phải rời nhà thờ để đi theo lịch hẹn.

Tuesday, March 29, 2011

Sự Thật Về Tình Yêu Thương - Trầm Thiên Thu

Sự thật về Tình Yêu Thương

Một vị giảng cho ĐGH (papal preacher) nói: “Tình yêu con người và tình yêu Thiên Chúa luôn song hành, và phân tách hai tình yêu ấy dẫn đến những vấn đề tạo ra sự xa cách cả bên trong và bên ngoài giáo hội”.
Lm Raniero Cantalamessa, dòng Phanxicô (Capuchin) nói rằng người ta tin sai lầm đến nỗi mà tình yêu người ta dành cho nhau và dành cho Thiên Chúa không tương xứng với tình yêu vô điều kiện Thiên Chúa trao ban cho con người như thế đã góp phần tục hóa Tây phương và cả sự lệch lạc trong những người được thánh hiến (consecrated people).
Hai cách diễn tả tình yêu có thể được hòa giải bằng cách đặt tình yêu của Chúa Giêsu Kitô trước mọi thứ, Lm Cantalamessa nói trong lần suy niệm đầu tiên trong mùa Chay này đã bày tỏ với ĐGH và các viên chức Tòa thánh hôm 25/3/2011.
Lm Cantalamessa, người giảng phòng cho ĐGH, đã được mời giảng và suy niệm trong những dịp đặc biệt – kể cả mùa Chay. ĐGH Biển Đức XVI đã cùng với một số tiến sĩ quan trọng của giáo hội giải thích tính đồng nhất của “hai gương mặt tình yêu: erosagape”. Lm Cantalamessa đã nói về thông tri Deus Caritas Est (Thiên Chúa là Tình yêu) năm 2006 của ĐGH để giải thích tầm quan trọng của việc kết hợp các khái niệm được tiếng Hy Lạp xác định là eros, tình yêu giữa người nam và người nữ có thể nâng cao tình yêu lên Thiên Chúa, và từ agape, tình yêu quên mình được diễn tả rõ ràng nhất bằng sự hạ mình xuống làm người nơi Đức Kitô.
Lm Cantalamessa nói: “Sự tục hóa và nhần mạnh vào eros đã tách tình yêu nhân loại ra khỏi tình yêu Thiên Chúa trong mọi hình dạng, làm giảm tình yêu đó thành hoàn toàn ‘trần tục’, mà Thiên Chúa lại ‘yêu quá nhiều’ và thậm chí phiền toái”. Mặt khác, Tình yêu Thiên Chúa được phân biệt bởi “agape mà không eros” là phổ biến đối với một số người sống đời thánh hiến chỉ là “tình yêu lạnh” (cold love).
Lm Cantalamessa nói thêm: “Nếu tình yêu nhân loại dẫn đến các mối quan hệ và tình yêu xúc cảm đối với Thiên Chúa bị từ chối hoặc bị ngăn chặn thì hệ quả chỉ là để con người thực hiện với sự mệt mỏi vì trách nhiệm, hoặc để tìm kiếm sự đền bù có thể không phù hợp, kể cả những giai đoạn đau khổ nhất mà chúng ta đã thấy, một sự ám chỉ việc lạm dụng tình dục các em nhỏ (minors) của các người trong giáo hội (Church figures)”.
Nguồn gốc của các động thái “lệch lạc luân lý” (moral deviations) của một số người được thánh hiến là “khái niệm méo mó về tình yêu” (distorted and contorted concept of love). “Nếu tình yêu trần tục giống như cơ thể không có linh hồn, kiểu sống tu này như linh hồn không có cơ thể”, Lm Cantalamessa nói.
Ngài chỉ ra rằng, trong thông tri của ĐGH Biển Đức XVI đã nói erosagape là “tình yêu hướng thượng và khiêm hạ” có thể “hoàn toàn không bao giờ tách rời nhau” và “chúng được kết hợp bằng nguồn tình yêu là Thiên Chúa”.
Việc chấp nhận tình yêu nhân loại và luyến ái được ĐGH giải thích có lợi cho những người đang yêu, kể cả các Kitô hữu trẻ đã kết hôn, bằng cách “cho thấy vẻ đẹp và sự xứng đáng của tình yêu kết hiệp”. Sứ điệp của ĐGH là “niềm hy vọng cho thế giới”.
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ National Catholic Register)

Saturday, March 12, 2011

TỘI LỖI & HỒNG ÂN-Sứ Điệp Lòng Thương Xót Chúa (Trầm Thiên Thu chuyển ngữ)

TỘI LỖI và HỒNG ÂN
(Diễn ý Rm 5:12-19)
Vì một người sa ngã
Cả nhân loại khổ đau
Là do Tội Nguyên Tổ
Ảnh hưởng đến ngàn sau
Vì tội nên phải chết
Dù cao, thấp, sang, hèn
Với con người là hết
Đi vào trong lãng quên
Nhờ một người chịu chết
Cả nhân loại phục sinh
Ôi, hồng ân trác tuyệt
Phục hồi quyền sinh linh
Giêsu, Con Thiên Chúa
Vì yêu thương quên thân
Loài người được cứu độ
Ngay khi là tội nhân
Một bên là tội lỗi
Một bên là hồng ân
Con ích kỷ, yếu đuối
Mà Ngài luôn từ tâm
Lạy Giêsu Thiên Chúa
Vừa là Anh yêu dấu
Vừa là Cha cao cả
Xin lau mắt lệ sầu
Từ nay xin hối cải
Thôi phung phá, ăn chơi
Kiếp người nhiều ươn ái
Xin nâng đỡ bước đời
TRẦM THIÊN THU



Lòng Thương Xót là

 gì?

Bài giảng của ĐGH Gioan-Phaolô II về Lòng Thương Xót, ngày 17/8/2002.
   “Hãy tin vào Thiên Chúa Toàn năng. Ôi Lòng Thương Xót Chúa phi thường và sâu thẳm, Ngài đáng được tôn thờ và ngợi khen. Ôi thuộc tính vĩ đại của Thiên Chúa Toàn năng, Ngài là niềm hy vọng ngọt ngào của tội nhân” (Nhật Ký, 951).
Anh chị em thân mến!
1. Hôm nay tôi lặp lại những từ đơn giản và thẳng thắn này của thánh nữ Faustina để cùng với thánh nữ và toàn thể anh chị em tôn sùng mầu nhiệm Lòng Thương Xót Chúa phi thường và sâu thẳm. Cũng như thánh nữ Faustina, chúng ta muốn tuyên xưng rằng ngoài Lòng Thương Xót Chúa không có niềm hy vọng nào cho nhân loại. Chúng ta cùng lặp lại niềm xác tín rằng: Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài!

Sunday, March 6, 2011

CHUYỆN CỨU ĐỘ - CỦNG CỐ ĐỨC TIN GIỚI TRẺ

CHUYỆN CỨU ĐỘ
                        Diễn ý Rm 3:22-24

Đâu ai được nên công chính
Nếu không có Đức Kitô
Nếu chúng ta được nên thánh
Cũng nhờ Bửu huyết Giêsu

Người ta chỉ nên công chính
Nhờ tin vào Đức Kitô
Làm sao chúng ta nên thánh
Nếu ơn Chúa chẳng ban cho?

Phàm nhân luôn đầy tội lỗi
Sớm chiều chỉ chực ngã sa
Chúng ta chỉ được cứu rỗi
Nhờ Tình Yêu Chúa thứ tha

Con người được công chính hóa
Là việc Chúa làm diệu kỳ:
Nhiệm mầu Công trình Cứu độ
Thực hiện nơi Đức Kitô
TRẦM THIÊN THU

Củng cố đức tin cho lớp trẻ

Tác giả Carol Cimino, SSJ, Tiến sĩ Giáo dục (*)

Người mẹ than: “Tôi không thể hiểu được! Tôi đã cho nó đi học trường Công giáo 12 năm mà thậm chí nó không thèm đi nhà thờ!”.

Nếu tôi có tiền mỗi lần người cha hoặc người mẹ nói những từ này (thay thế từ “giáo dục tôn giáo” cho từ “trường học Công giáo”) thì tôi sẽ thất nghiệp mà có lợi. Khi một số cha mẹ không thể chăm sóc, thậm chí là không chú ý, đa số các cha mẹ và ngay cả ông bà cũng ngạc nhiên thấy con cháu mình, nhất là độ tuổi 16-22, có vẻ muốn từ bỏ di sản của mình là đức tin Công giáo.

Tôi có hơn 40 năm làm giáo viên và giáo lý viên, đó là những gì tôi biết ở giới trẻ đã động viên tôi đưa ra vài lời khuyên đối với các giáo viên, các giáo lý viên, các bậc ông bà và cha mẹ. Trong khi không có gì đảm bảo rằng con cháu chúng ta vẫn gần gũi với đức tin Công giáo, vẫn có vài cách tốt để trau dồi đức tin của chúng – và những điều chân thật quan trọng để chúng nhớ:

1. Chất vấn là chuyện bình thường. Có lúc người lớn chúng ta cố gắng hiểu (và có thể cố gắng nhớ) rằng chất vấn trước đây khiến cho niềm tin là một phần trong quá trình trưởng thành.

2. Học hỏi qua kinh nghiệm. Giới trẻ cho những kinh nghiệm là “khủng khiếp”. Vì ông bà và cha mẹ có thể xây dựng trong những khoảnh khắc đó để thúc giục con cháu chú ý tới những kinh nghiệm thực sự khủng khiếp để tìm hiểu ý nghĩa sâu xa của sự thánh trong cuộc sống hằng ngày, dù các lý do đó khiến một người đạo đức, dân kỹ thuật, một đứa bé, hoặc bất kỳ thứ gì có ấn tượng hay không. Tâm linh Công giáo phát triển trên sự khủng khiếp và kỳ diệu, những điều khủng khiếp và kỳ diệu hằng ngày dẫn chúng ta vào các bí tích một cách tự nhiên.