https://suno.com/s/wGnWtEHuH2p9GNww
Intro (Spoken Prayer)
Có người đã nói với con rằng:
"Nhờ một người ra đi,
mà những người còn ở lại
mới có dịp tìm về với nhau."
Lạy Chúa,
Con đã từng nghĩ một cuộc chia ly
chỉ mang theo nỗi buồn và nước mắt.
Nhưng hôm nay con hiểu...
Trong bàn tay yêu thương của Ngài,
không có điều gì là mất đi.
Một người được trở về Nhà Cha,
để những người còn ở lại
được gặp nhau, được yêu thương,
và nhận ra những hồng ân
mà Ngài đã âm thầm chuẩn bị.
Xin cho chúng con biết nhìn bằng đôi mắt đức tin.
Để trong mỗi lời tạm biệt,
chúng con tìm thấy một lời mời gọi yêu thương.
Vì nơi Chúa,
mọi chia ly trên trần thế
đều hướng về một cuộc gặp gỡ vĩnh cửu.
Verse 1
Có những cuộc chia ly,
Ngỡ chỉ còn nước mắt.
Có những lời từ biệt,
Ngỡ xa mãi ngàn khơi.
Nhưng Chúa đã gọi con,
Trên con đường trở lại.
Để gặp bao người thân,
Sau bao năm cách xa.
Má vẫn chờ, vẫn hỏi:
"Biết chừng nào con về?"
Hôm nay trong ân sủng,
Gia đình lại đoàn viên.
Pre-Chorus
Con đâu ngờ từ biệt,
Lại mở lối yêu thương.
Từng bước chân Chúa dẫn,
Dệt nên muôn hồng ân.
Chorus
Con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Giữa chia ly vẫn nở yêu thương.
Mỗi bước đường Ngài đều dẫn lối,
Mỗi cuộc gặp là một hồng ân.
Con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Món quà ẩn trong lời biệt ly.
Để con hiểu rằng trong mọi sự,
Tình yêu Ngài chẳng hề rời con.
Verse 2
Trước ngày về quê cũ,
Chúa cho con vẽ tranh.
Màu xanh như hy vọng,
Nở giữa mùa xuân xanh.
Rồi con đi bảo tàng,
Ngắm bao điều kỳ diệu.
Lại gặp người họa sĩ,
Chung một niềm đức tin.
Con mang theo ước mơ,
Âm thầm dâng cho Chúa.
Dẫu đường đời khác lối,
Vẫn đẹp ý Ngài thôi.
Chorus
Con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Giữa chia ly vẫn nở yêu thương.
Mỗi bước đường Ngài đều dẫn lối,
Mỗi cuộc gặp là một hồng ân.
Con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Món quà ẩn trong lời biệt ly.
Để con hiểu rằng trong mọi sự,
Tình yêu Ngài chẳng hề rời con.
Bridge
Con đến nguyện đường xưa,
"Không còn nước mắt nữa."
Thiên Đàng như mở rộng,
Bình an ngập hồn con.
Bên hình Bữa Tiệc Ly,
Con nhớ người bác kính.
Chúa mời người dự tiệc,
Trong vinh phúc muôn đời.
Verse 3
Bác yêu từng khuôn ảnh,
Mang theo suốt cuộc đời.
Ghi bao điều Thiên Chúa,
Giữa đất trời mênh mông.
Giờ đây con hiểu được,
Chuyến đi là quà tặng.
Bác để lại cho con,
Sau lời chào cuối cùng.
Con mang về nhà dòng,
Hai quyển sách yêu quý.
Đọc từng trang con thấy,
Ơn Chúa vẫn nhiệm mầu.
Final Chorus
Con tạ ơn Ngài, lạy Chúa,
Đã biến đau thương thành niềm vui.
Đã cho con tìm về nguồn cội,
Trong tình yêu của mỗi người.
Xin dạy con luôn biết tín thác,
Dẫu đường đời còn lắm gian nan.
Để mỗi cuộc chia ly nơi thế,
Đều nở thành hy vọng chứa chan.
Ending
Quê Trời con hằng khao khát,
Quê Trời là Quê Hương.
Nơi mùa xuân không tàn úa,
Chúa mỉm cười đón con.
Không còn đau thương nữa,
Không còn nước mắt rơi.
Chỉ còn tình yêu Chúa,
Muôn đời sáng trong con.
************************
Món Quà Ẩn Trong Lời Từ Biệt
Chị tôi nói một câu rất triết lý:
"Nhờ một người chết mà những người sống mới được gặp nhau."
Quả thật, chuyến trở về lần này đã giúp tôi gặp lại biết bao người thân. Có người hơn ba mươi năm mới gặp lại, có người từ rất lâu rồi chưa từng có dịp hội ngộ.
Trước đó, mỗi lần gọi điện, má tôi thường hỏi:
"Biết chừng nào con mới về?"
Lần này, câu hỏi ấy đã có lời đáp.
Khi gặp họ hàng, nhiều người hỏi tôi đang ở dòng nào. Tôi chỉ nhẹ nhàng trả lời: "Con ở Dòng Cát Minh." Tôi không muốn nói mình thuộc dòng kín, vì thường sẽ có thêm nhiều câu hỏi khó giải thích.
Thế nhưng cũng có người biết tôi là nữ tu dòng kín mà vẫn thắc mắc:
"Sao dòng kín lại cho về được?"
Tôi mỉm cười đáp:
"Vì bác là một người rất đặc biệt."
Thật vậy, tôi đang ở nhà dòng tại Oklahoma, nơi Bề trên vẫn còn nhớ đến bác tôi, một tu sĩ Dòng Đồng Công. Mỗi năm, cộng đoàn đều cầu nguyện cho Ngày Thánh Mẫu được nhiều ơn lành. Có lẽ nhờ mối duyên ấy mà tôi được phép về. Nếu lúc này tôi còn ở cộng đoàn Indiana hay một nơi khác, có lẽ tôi đã không thể trở về.
Hai tuần trước chuyến đi, Chúa ban cho tôi một nguồn cảm hứng lạ. Tôi liên tiếp sáng tác cả một bộ sưu tập tranh với những gam màu xanh cỏ non tươi sáng, đầy sức sống.
Rồi sang tuần thứ ba Mùa Chay, tôi nhận được tin bác qua đời.
Nhìn lại, tôi mới hiểu: Chúa đã chuẩn bị tâm hồn tôi bằng những sắc màu của hy vọng trước khi đưa tôi bước vào cuộc chia ly.
Má, ba và cô Tuyết đón tôi tại sân bay vào đúng mười hai giờ trưa. Sau bữa cơm đầu tiên, tôi gặp anh Lương và vợ anh. Chị đưa tôi đến tham quan một viện bảo tàng mỹ thuật rất đẹp gần đó.
Bảo tàng được xây dựng giữa hồ nước, có dòng suối tự nhiên chảy quanh. Công trình được khởi công từ năm 2010 và đến nay vẫn tiếp tục mở rộng. Điều đặc biệt là khách tham quan không phải trả vé vì được gia đình sáng lập Walmart tài trợ cho cộng đồng.
Hôm ấy là ngày thứ Sáu của kỳ nghỉ Spring Break. Người đến xem đông như một ngày hội. Tôi thầm nghĩ, nếu về muộn thêm hai tuần nữa, chắc sẽ được ngắm mùa xuân nở rộ khắp nơi.
Tối thứ Bảy tôi ở nhà chị Loan.
Sau bữa hủ tiếu hải sản, chị hỏi:
"Em muốn đi đâu hay thăm ai không?"
Tôi muốn gặp chị Hương và Tina, nhưng đúng lúc hai mẹ con đang du lịch bên Ý.
Thế là hai chị em ghé trung tâm thương mại.
Đã hai mươi mốt năm rồi tôi mới bước vào một shopping mall.
Thật lạ lùng, ngay trong trung tâm ấy lại có một phòng tranh nghệ thuật.
Ở đó, tôi gặp một cô giáo dạy vẽ và một nữ họa sĩ Công giáo. Chị tôi vẫn gặp bà ở nhà thờ nhưng không hề biết bà là họa sĩ.
Tôi cho bà xem trang blog các tác phẩm của mình, đặc biệt là bộ tranh về Đức Mẹ. Bà rất xúc động và chia sẻ rằng ngày xưa bà cũng từng ao ước đi tu.
Bà giới thiệu những bức tranh trừu tượng của mình đang triển lãm. Tôi nói với bà rằng đó cũng là một giấc mơ của tôi.
Tiếc rằng giấc mơ ấy khó thành hiện thực, vì tôi là nữ tu, sống cách đó bốn giờ lái xe. Điều kiện để trưng bày tranh là phải ở trong vòng một giờ và làm thiện nguyện một ngày mỗi tháng. Dù là thiện nguyện, họ vẫn hỗ trợ sáu mươi đô-la cho tám giờ phục vụ.
Tôi ra về với một niềm vui khó tả.
Có những giấc mơ tuy chưa thể thực hiện, nhưng Chúa vẫn cho mình được chạm đến.
Một niềm vui khác là được gặp thầy Đan.
Thầy đưa tôi tham quan nhà dòng và giới thiệu nhiều tác phẩm của họa sĩ ViVi, một danh họa nổi tiếng của Việt Nam.
Sau đó, thầy dẫn tôi đến Precious Moments Chapel.
Thầy dịch rất hay là:
"Một Thoáng Tuyệt Vời."
Ngày còn nhỏ, tôi từng tô màu những hình vẽ Precious Moments với đôi mắt long lanh như giọt lệ.
Không ngờ hôm nay tôi được đứng giữa chính ngôi nguyện đường mà người họa sĩ ấy đã dành nhiều năm để vẽ kín các bức tường.
Ở chính giữa là hình ảnh Thiên Đàng.
Ngay cổng vào có dòng chữ:
"No More Tears." – "Không còn nước mắt."
Khung cảnh nơi đây đẹp như một câu chuyện cổ tích: ngọn đồi xanh, dòng suối nhỏ, khu vườn yên bình và những bức tượng dễ thương khắp nơi.
Bước vào đó, tôi như trở về tuổi thơ.
Trước khi về, dù đã có vé máy bay, tôi xin đổi chuyến để về sớm hơn một ngày.
Má chắc cũng đã mệt.
Tôi cầu nguyện và mọi sự diễn ra thật thuận lợi. Tôi đi cùng xe với hai người chị từ Texas về Oklahoma.
Khi trở lại nhà dòng, tôi bắt đầu đọc hai quyển sách thầy Thứ tặng.
Một quyển mang tên Duyên, mừng năm mươi năm khấn dòng.
Quyển kia là tuyển tập những câu suy niệm nhân dịp hai mươi lăm năm khấn dòng.
Đọc từng trang sách, tôi hiểu thêm về cuộc đời thầy: những suy niệm Lời Chúa, những kinh nghiệm sống, những câu chuyện vui, cả những kinh nghiệm chữa bệnh được kể bằng một lối văn rất mộc mạc.
Hôm gặp thầy, tôi nói:
"Con vẫn còn nhớ thầy từ thời giới trẻ."
Thầy cười:
"Thầy có duyên với Dòng Đồng Công."
Có lẽ nhờ chữ duyên ấy mà tôi được nhận hai món quà quý giá.
Thầy chỉ viết đúng hai quyển sách trong đời và đều để tặng, không bán.
Hôm sau gặp lại, thầy hỏi:
"Con đọc chưa?"
Rồi chính thầy khiêm tốn nói:
"Bây giờ đọc lại, thầy thấy đó là ơn Chúa làm. Một mình thầy không thể viết được như vậy."
Viết đến đây, tôi chợt nhận ra:
Chuyến đi này chính là món quà cuối cùng bác dành cho tôi.
Khi còn sống, bác rất yêu nghệ thuật.
Đi đâu bác cũng mang theo chiếc máy ảnh trước ngực.
Bác cộng tác với chuyên mục ảnh nghệ thuật chiêm niệm của VietCatholic. Có lần, tình cờ tôi mở tạp chí National Geographic và bất ngờ thấy một bức ảnh mang tên bác. Một số tác phẩm khác cũng được tuyển chọn trong các tuyển tập nhiếp ảnh.
Bác đã chụp không biết bao nhiêu triệu tấm hình trong suốt cuộc đời.
Trong đó có những bức vô giá đối với gia đình, như tấm ảnh của bà nội.
Khi viếng bác, tôi nhìn vào bên trong nắp quan tài.
Ở đó có treo một bức tranh Bữa Tiệc Ly.
Bất giác tôi nghĩ:
Hôm nay chính Chúa đang mời bác bước vào bữa tiệc Nước Trời.
Tôi không thấy buồn.
Tôi chỉ thấy lòng bình an.
Bác đã hoàn tất cuộc hành trình.
Như lời một bài thánh ca:
"Quê Trời con khao khát,
Quê Trời là quê hương.
Nơi mùa xuân vĩnh cửu,
Chúa nhìn con mỉm cười."
HBTT