Showing posts with label *CAO BỒI GIÀ. Show all posts
Showing posts with label *CAO BỒI GIÀ. Show all posts

Thursday, February 1, 2024

SỚ TÁO QUÂN GIÁP THÌN - PHÚ

SỚ TÁO QUÂN GIÁP THÌN PHÚ


Đông khứ xuân lai;

Đào khoe mai nở.

Sau thập nhị niên  , Thìn Vương chuẩn chấp chánh lên ngôi ;

Xong mười hai tháng, Mão đế sắp hồi hưu nhường chỗ.


Hăm ba tháng chạp:

Ghi chuyện dưới thế, hàn mặc thực tâm;

Cỡi cá về trời, Táo thần dâng sớ.

Thế nhân vạn điều nan chướng, dù đau bút sắt cũng khởi bẩm ngay;

Trần gian muôn sự buồn vui,xin thẳng mực tàu mà tâu kể rõ.

Thời dịch bệnh hoành hành,  toàn dân Việt, sinh kế cực kỳ gian nan;

Buổi kinh tế lạm phát,cả nước Nam, đời sống  vô cùng khốn khó.

Bế tắc khôn cùng;

Âu lo tột độ.

Suy thoái tràn lan các nước, cả trăm hãng xưởng,  đóng cửa rơi cảnh đói đơn;

Khó khăn  ập đến muôn nhà, hàng vạn thợ thuyền,  thất nghiệp lâm vòng cùng khổ.

Cơm cháo bữa đói bữa no;

Cháu con đứahọc đứa bỏ.

Thu nhập thất bát, , lòng lo thắt mẹ cha ;

Giá cả leo thang,  người vắng tanh quán chợ.

Bụng đói nên thảy người co kẻ thắt, quá lắng lo bác mẹ chạy vắt chân  trăm   đường;

Chợ tết mà chẳng có khách hỏi người mua, thật rầu rĩ cô hàng như dán trôn một chỗ .

Sunday, January 22, 2023

MÃO ĐẾ TUYÊN NGÔN PHÚ

MÃO ĐẾ TUYÊN NGÔN- PHÚ


Dần hưu đáo sơn lâm;  

Ta đăng quang vị đế.

Hãy mau tống cựu, chuyện chướng gai đang ngập mọi nẻo trần gian;

Nào lẹ nghinh tân, xuân hy vọng đã tràn khắp trên dương thế.


Ta đây :

Họ Beo đích cội,vốn tính tình nhanh lẹ chẳng chậm trễ lề mề;    

Tộc Hổ chính dòng, nên bản tánh trực nghiêm không lệch thiên vị nể.

Kình địch phường mõm chuột, chuyên gặm nhấm tài sản lẫm kho;

Sát tinh lũ bọ sâu, thích đục khoét mùa màng cốc mễ. 

Tuesday, January 17, 2023

PHIẾM MẸO PHÚ

 PHIẾM MẸO PHÚ


Nhà nhà rạo rực đón Chúa Xuân;

Ngõ ngõ đì đùng vang tiếng pháo.

Cả thiên hạ nôn nao tống tiễn lão Dần;

Khắp nhân gian háo hức nghênh chào cô Mão.

Nhân thềm năm mới , bàn vớ vẩn sự thế chuyện đời ;

Mừng tết niên mèo, phiếm lan man chuyện họ Miêu nhà Mão.

Tuy  nhóm mười hai giáp, vóc hình thua kém bác Sửu ông Dần;

Nhưng hàng thập nhị chi, thứ trật còn hơn anh Thìn chị Dậu .


Có mấy danh xưng:

Bấm tay thầy bói thường xem tuổi Mẹo, nhưng cô tiểu chủ thích ới nàng Miêu;

Đến bữa dân gian vẫn gọi tên Mèo, song chữ Hán Nôm lại kêu danh Mão.

Cũng chủng dòng nhà hổ, nhưng ăn uống  yểu điệu nhu mì;

Cùng nòi giống họ beo, giỏi trèo leo phóng vồ nhanh nhảu.

Thích nằm sưởi nắng vàng;

Hay nhảy đùa chân sáo.

Lúc chuyển khắc sáng hừng đông,tức nhau tiếng gáy, rõ tính nhà gà;

Mùa ái ân đêm khuya khoắt,ới bạn lời gào,  đúng tuồng chị mão.

Nghề săn chuột,đích danh tài giỏi ai sánh được mèo;

Thói bắt gà, đúng phường ranh ma kẻ nào lại cáo.

Đáng nể Hùng Miêu;

Đừng khinh uy Mão.

Sunday, January 15, 2023

SỚ TÁO QUÂN QUÝ MÃO - PHÚ

SỚ TÁO QUÂN QUÝ MÃO – PHÚ

 

Còn ít ngày củ mật vội trôi;

Đã dăm cánh hoàng mai sớm nở.

Hổ vương đang đóng gói tư trang;

Miêu đế sắp nhận giao nhiệm sở.

 

Hăm ba tháng chạp:

Ghi chuyện nhân thế, hàn mặc tận tâm;

Đáo cửa thiên đình, Táo thần dâng sớ.

Muôn sự đảo điên, nhân tình thế thái, xin khởi bẩm ngay;

Vạn điều nan chướng, hỉ nộ buồn vui, cũng tâu kể rõ.

Cả nước Nam,trước cảnh họa tai dồn dập, sinh kế cực kỳ gian nan;

Toàn dân Việt, sau cơn dịch bệnh hoành hành, đời sống vô cùng khốn khổ.

Thành Gia Định, cả năm qua chẳng mấy ngày thoát cảnh mưa sa;

Đất Miền Trung, suốt niên hổ lại tư kỳ  ngập trời bão tố.

Bão lũ mạng người tài sản trôi sông;

Mưa gió gạo tiền áo cơm lậm khó.

Lạm phát phi mã, làm chị tiểu thương ế ẩm quán hàng;

Giá cả thăng thiên, khiến người lao động tóp teo tiền chợ.

Cơm cháo bữa đói bữa no;

Việc làm ngày không  ngày có.

Kiếm miếng cơm, đã trào sôi nước mắt,còn hứng chịu muôn nỗi nhục nhằn;

Tìm manh áo, dù cạn kiệt mồ hôi, chỉ vật vã qua ngày tạm bợ.

Thursday, April 22, 2021

Thursday, January 16, 2020

PHIẾM CHUỘT PHÚ


PHIẾM CHUỘT PHÚ

 

 

Tết đà đến, gửi câu chúc an khang;

Xuân đã sang, đuổi tiết đông giá buốt.

Tiện ngày xuân, tiễn họ  Trư cuốn gói, bàn lếu láo sự đời;

Nhân dịp tết, mừng anh Tý lên ngôi, tán tào lao chuyện Chuột.

 

To đùng to đoạch Trâu chậm chạp, đám mười hai chịu yên phận đứng sau;

Bé tẻo bé teo Tý ranh ma, hàng thập nhị giành ngay phần xếp trước.

 

Ấy nhà thử lắm loài, lắm giống:

Chỉ tẹo teo mà luôn thoăn thoắt, Chuột Nhà đó xục xạo cùng phòng khách - nhà ăn;

Trông kinh dị  nhưng rất bặm lì, chuột cống  kia dọc ngang khắp hố ga - rãnh nước.

Lão Chuột Đất chui luồn  đào bới nhà vô địch,  đúng Thổ Thần hốc hang ;

Gã Chuột Chù ăn bẩn lợm lì đệ nhất danh,  đích Chí Phèo nhà chuột.

Loài Chuột Nước, rễ cây rễ cỏ cả sơn lâm ra sức ủi phăng;

Đám Chuột Đồng, hạt thóc hạt ngô khắp ruộng nương múa nanh đớp tuốt.

toàn họ toàn hàng;

Cả gia cả tộc.

Thân bốc hương phát xạ,  thật hôi hám hơn đống tro phân;

Mắt đảo dọc lia ngang, rõ giảo gian y phường trộm cướp.

Tài gặm nhấm,  cả nhà cửa kho lẫm tan hoang;

Giỏi sinh sôi, bầy cháu con họ hàng nhung nhúc.

Nghe câu chó sủa, run sợ ẩn kỹ mười phương;

Thấy bóng mèo qua, thất đảm  giông mau một nước.

Nhét bả mồm chó, ấy tính toan trăm kế phường gian;

Đeo chuông cổ mèo, là khát vọng nghìn năm nhà chuột.

Mắt nhắm hé rình mồi, chân  vun vút vồ chuột, chị em mèo phải diệu kế cao mưu;

Đứa nằm ngửa ôm trứng, thằng hì hục kéo đuôi, đầu óc chuột rõ gian chiêu xảo chước.

 

Hỗn láo tận cùng:

Thịt cá - cơm canh chả nhịn,  thọc mõm phăm phăm  ;

Dép giầy - áo nón nào tha, mài răng tuốt luốt.

Chuyên lây truyền chứng bệnh sốt vàng, hại con trẻ khác chi  rắc họa, làm kinh sợ bao miền;

Lại phát tán vi trùng dịch hạch, đoạt mạng người như thể hái sung, gây hãi hùng trăm nước.(1)

 

Thế nên:

Toàn  nhân thế chung dạ ghét bay;

Cả trần gian góp tay diệt chuột.

Để canh vườn canh ruộng, cậu nuôi dăm gã mực gã vàng;

Hòng giữ lẫm giữ kho, mợ dưỡng vài ả mun ả mướp.

Mày nhay nát giày anh, ghét khôn cùng sôi lộn tiết, anh nện thẳng mấy cây;

Bay cắn bươm váy chị, căm quá thể giận cành hông, chị chọi ngay một guốc. Đám chuột chú chuột cha quậy quá, ông đặt bẫy điện bẫy thùng  ;

Bầy thử con thử mẹ phá hung, lão cho mồi diêm mồi thuốc.

Cùng chốn cùng nơi, nức lời ới: Đây có bẫy không mồi;

Khắp phường khắp phố, vang tiếng rao: ai tậu keo dính chuột.

 

Vì vậy mà chuột đồng :

Đành chuộc tội, thân thế tổ tông

Phải đoái công thịt phơi mâm thớt

Người tứ xứ qua Đồng Tháp, vẫn nhớ hoài đặc sản miền tây;

Khách thập phương ghé Cửu Long, sao quên được  vị hương thịt chuột.

Chiêu lưỡi bình dân vào quán xá, bếp đang chờ thổi lửa đỏ hồng

Đãi mồm quý khách đến nhà hàng, Chuột đà sẵn lột Da trắng muốt

Chuột xào xả ớt, ôi tuyệt vô cùng;

Tý luộc lá chanh, rõ ngon hết thuốc.

Bỏ dăm chú quay lu, béo ngầy béo ngậy, khoái làm sao nếm chả thể ngừng;

Đem mấy nàng áp chảo, thơm nức thơm lừng, mê đến độ ăn không kịp nuốt

Thử rang muối, hảo tận cùng cạn mấy vại bia hơi;

Chuột nướng than, ngọt hết biết bay vài chai rượu thuốc.

 

Coi kìa:

Chiêu nửa ly cay, chàng xuýt xoa liếm mép, nghe sướng sùng sục buồng gan;

Gắp một xâu béo, thiếp gật gù quăn môi, thấy đã đừ đư khúc ruột.

“Thìa nước dừa” quéo lưỡi luôn, nói thêm nữa, e bụng bạn ruột sôi;

“Xào lá cách” tê môi lắm, kể  thế thôi, kẻo mồm ai rãi …ướt.

 

May mà còn:

Có cô chuột Mickey, lên màn ảnh đóng nhiều phim khiến chị thích em mê;

Thêm chú nhắt Jerry, khuấy truyền hình diễn bao cảnh  chuột khiêu mèo rượt.(2)

Thương mấy thương chú nhóc “Hamster”,tác phong thoăn thoắt ,năng  lộn mình nhằm giải trí trẻ con;

Tội là tội cô nàng “Bạch Thử”,dáng vẻ hiền lành, luôn hiến thân vì phát triển y học.(3)

 

Hi hi, cũng đừng quên:

Chuột bắp tay, lúc phồng lúc xẹp, giúp công việc lao động nhẹ nhàng;

Chuột máy tính, khi dọc khi ngang, khiến phần mềm hoạt động thông suốt.

 

Tục ngữ  đủ đầy lời lẽ khen chê;

Ca dao, chả thiếu ngôn từ cáo buộc.

Lúc quan tham mất ghế, ôi phơi bụng rõ  phường gian;

Khi kẻ xấu lòi đuôi, ấy “cháy nhà ra mặt chuột”.

“Chuột sa chĩnh gạo”,  thỏa mồm đớp xơi;

Quan quản kho tiền,    sướng tay xoáy hốt.

Việc tốt rành rành, ông bày bà vẽ, thành “mõm chuột tai dơi”;

Tội to tổ bố, lão xử thím xoa, hóa “đầu voi đuôi chuột”.

Hãy nghĩ nghĩ suy suy, bởi “Múa dao lòi ruột, kẻo oan mạng  khó lường;

Phải cân cân nhắc nhắc, vì “Ném chuột vỡ bình”,  rồi mang lỗi khôn chuộc.

Như “cờ đi hết nước”, đã lắm người mạt vận trắng tay ;

Tựa “chuột chạy cùng sào”, , cũng bao kẻ bí đường bạc phước.

“Mèo giỗ ma chuột”, đời vẫn bày bao chuyện mỉa mai;

“Chuột gặm chân mèo”, đời cũng diễn lắm điều tai ngược .

 

Tán chuyện chuột, buột miệng sang sự đời

Thử tộc thì bốn chân;

Nhân sinh chỉ nhị túc.

Tý tư cẳng, hủy trắng mùa màng;

Chuột hai chân, phá tan đất nước.

Ngần ngừ thử sánh, thấy nhiều người  tật tánh y chang  ;

Đánh bạo đem so, sao lắm kẻ mõm mồm như đúc.

Sâu mọt  to mồm kể cán, ngửi ngôn từ hôi tợ hương chù;

Quan tham cao giọng dạy răn, nhìn môi mỏ gớm hơn mõm chuột.

Như “chuột sa cũi mèo”, quan ra tòa xộ khám, mới lòi tội đốt tiền phá bạc   Nhân Dân;

Hệt “chuột sa hũ nếp”, quan canh khố quản ngân,  bạo thò tay phá két thụt kho Nhà Nước.

Quân nhập nha chôm xe móc ví,  có khác chi bầy lũ Chuột Nhà;

Bọn lục lâm bạt núi san rừng, rõ y hệt giống loài Thử Nước.

Đám cò cốt bày dự án bán đất ma,lũng đoạn thị trường thổi phồng giá cả, nhà Chuột Đất đành vái trăm đường;

Lũ gian thương bán thuốc sâu làm phân giả, phá cằn nương rẫy lừa đảo nông gia , họ Chuột Đồng  phải thua vạn chước.

“Chuột Cống sa hầm”,dáng hình run rẩy, mắt cụp lom dom;

Quan tham đáo ngục, lời lẽ   nhược hèn, lệ sa sướt mướt.

Luận mà hổ, chuột ơi chuột đừng có cười …người;

Ngẫm mà buồn, người hỡi người sống đừng như chuột.

 

Năm mới năm me:

Mai vàng nụ xinh khoe ;

Nêu thẳng mình cao ngước.

Đám cưới chuột lên lịch xênh xang;

Cô nương Tý lên bìa mã mượt .

Giã Kỷ Hợi niên, tiễn Trư Vương thoái vị, thời son hết hãy cuốn rủi cuốn xui  ;

Đón Canh Tý kỷ, mừng Thử Đế đăng quang, ghế cao ngồi đừng hại dân hại nước.

Đã ghế kê đít, múa phải cho hay;

mà cờ vào tay, phất sao coi được.

Kẻ kẻ mong tống vô ngục,  bầy lại nhũng mọt sâu ;

Người ngườig ước ném vào lò, lũ quan tham bọ chuột.

Để quê hương giàu mạnh phú cường;

Cho dân nước ấm no sung túc.

Cầu quốc thái dân an,,   để dân giàu nước mạnh,  hầu bá tánh yên vui ;

Nguyện mưa hòa gió thuận,  cho mùa bội trái sai, hòng vạn gia hạnh phước

Vui ngày tết, nở miệng cười mong thế đóa hoa tươi;

Mừng hội xuân , giơ tay bốp để thay tràng pháo chuột.

Mừng xuân luận thử luận mèo;

Vui Tết phiếm dơi phiếm chuột.

Hay xin rộng thưởng vỗ tay;

Dở thì thương đừng ném…guốc..

 

CAO BỒI GIÀ

17-01-2020 (23 tháng chạp kỷ hợi)

 

Ghi chú:

(1): Giống chuột lây truyền đến 35 chứng bệnh, nhưng nguy hiểm nhất là chứng dịch hạch và bệnh sốt vàng da do chuột cắn có thể gây chết người hàng loạt.

(2): Cô chuột hoạt hình Mickey và chú chuột Jerry trong phim hoạt hình Tom n Jerry.

(3): Chuột Hamster được dùng làm thí nghiệm và nuôi làm thú cưng. Chuột bạch cũng thường được dùng làm thí nghiệm  y học.

Friday, February 1, 2019

PHIẾM HỢI PHÚ


PHIẾM HỢI – PHÚ

CAO BỒI GIÀ

 

Xuân xuân đến, hoạt cảnh vui tươi ;

Tết tết về, lòng người hỉ rộn.

Tiễn biệt anh Cầy;

Đón chào chị Hợi.

Hãy trào dâng những hy vọng ước mong;

nào quẳng hết mọi ưu sầu mệt mỏi.

nhân không khí hội hè náo nhiệt, bàn loạn phiếm nhân vật bác Trư ;

mượn thời gian tết nhất thư nhàn,tán vượn hươu tính cách nhà lợn .

Cũng vênh vang nhóm mười hai con giáp , dù nhan sắc  tận cùng;

Lại hãnh  diện hàng thập nhị anh hào, dẫu danh xưng xếp chót.

 

Lại tự hào:

Vệ phò Tam Tạng, Thiết bảng giỏi vung, thất thập nhị thông địa sát, xuất quỷ nhập thần vi diệu nổi tiếng Ngộ Không ;

Hầu hạ Đường Tăng, bồ cào khéo múa, tam thập lục phép Thiên can, xua ma diệt quái đại tài lừng danh Bát Giới .

 

Nhưng:

Mặc thầy dạy răn, mà chẳng chay miệng lưỡi, thấy món ngon là bụng dạ sôi sục khát thèm ;

Dẫu thân tu mãi, mà vẫn rối tâm can, gặp mỹ nữ là trí óc phừng phừng bão nổi .

 

Vốn giống dòng:

ủn à ủn ỉn, dáng vẻ an nhàn;  

Hấp háy hấp ha, nụ cười phơi phới.

Nước tắm - nước  ăn thả láng, nào phải ra công.

Cám chiều - cám sáng đầy dư, chẳng cần xáo bới.

Thích nằm - mê ngủ, đẻ lắm như …rơi;

Háu đói - tham ăn, lớn nhanh tựa …thổi.

Ngốn bừa – ăn tạp, cơm thừa canh cặn nay đã lờn mồm;;

Ở bẩn - sống dơ, dòng dõi họ hàng xưa đà quen thói

Đây đồng giấy đồng xèng, tiền to bạc bé, heo đất ơi xực xực mau đầy;

Này cám bèo cám gạo, canh cặn cơm thừa, lợn con hỡi măm măm chóng lớn.

Lúc đoạn kiếp,  hiến tất cho thiên hạ thịt – thủ - chân giò  ;

Khi lìa đời, hiến cạn cho thế nhân lòng - gan - tim phổi.

Bác chủ trại siêng năng cần mẫn chăm đàn lợn,  quyết xuân tới nhà mình le lói xe hơi;

Bà mẹ quê dành dụm chắt chiu nuôi cặp heo, mong tết này cháu con đàng hoàng áo mới.

Triệu triệu người có thịt lợn, mà tráng cường thân thể da dẻ tươi hồng ;

Muôn muôn kẻ nhờ đàn heo, đã nguy nga biệt thự cửa nhà rộng lớn .

 

Ấy thế mà:

Thịt heo ế, bạn vàng đó chơi …khăm;

Giá lợn rơi, đồng bào  ơi cứu…với .

Nghề  bán thịt, lúc cùng đã ngỡ đi đoong ;

Nghiệp chăn heo, vận hạn tưởng chừng hấp hối.

 

Đời vẫn nói:

Trông con lợn béo, biết cỗ lòng ngon;

Xem dong mạo hiền, đoán nhân tâm tốt.

Gái đức hạnh làm dâu phố huyện, Mấy cân chả, nhờ vả ông mai;

Trai khôi ngô cưới vợ làng bên, một thủ heo, trả công bà mối.

Cứ xỏ mũi, là bắt gọn chú bò;

Phải nắm giò, mới quay được chàng lợn.

Mượn đầu heo nấu cháo, người mưu lược xoay sở làm giàu;

Bán thịt cầy treo dê, bọn gian manh lộn sòng thủ lợi.

 

Eng éc lệ nhỏ đôi hàng :

 Cục tác cục ta nếu ra vườn ông hỡi,  hái lá chanh cho gà;

ụt à ụt ịt có đi chợ bà ơi, nhớ món hành cho lợn.

Giở cỗ bàn cúng bái  , bọn gà vịt xếp lớp lên mâm;

Bày giỗ chạp tiệc tùng, nhà lợn heo nối hàng lên thớt.

Tiệc tùng đó, người mặc , tiếng khóc than;

Cỗ bàn kia, ai đoái lời trăn trối.

Cối thình thịch dập giã giò nem.

Nồi sục sôi nấu hầm chả mọc.

cốt xương ninh nhừ;

Thịt da quay dộp.

Tiệc thịch soạn,  đây gỏi chua - sườn nướng ăm ắp sênh sang  ;

Cỗ cao đầy, nào nem chả - sáo măng ê hề ngồn ngộn .

Chú gà luộc, lễ vật cần cho dịp  kỵ tang;

Mâm lợn quay sính lễ đẹp trong ngày cưới hỏi.

Chả đám thứ , gỏi tai - cuốn lốt - xào lăn dân nhậu thường nhật xoay chiêu ;

Không tiệc tùng,  kho trứng - nấu canh - chiên nướng bữa cơm hàng ngày đổi món .

Tiết canh đỏ, ông vừa uống vừa xơi;

Cháo lòng thơm, bà mải ăn mải thổi.

Thân xác lợ cớ chi bị hành;

Phần số heo bởi đâu nên tội?

 

Năm mới năm me:

Muôn chốn chốn, đón Tết Heo Vàng;

Khắp nơi nơi, mừng xuân Kỷ Hợi.

Dáng nàng heo lên lịch, bụng ưỡn no nê ;

Hình anh lợn phủ bìa, miệng cười tươi rói.

Ghế vào đít, chẳng ngồi phè để muôn kẻ trách chê;

Cờ đến tay, quyết phất hăng mong vạn điều hanh tốt.

mong muôn nhà, trăm điều như ý, cả một năm ăm ắp tiếng cười;

Chúc bách tính, vạn sự hanh thông, mười hai tháng  tràn tuôn tài lộc.

Nguyện dân an quốc thái, đồng bào no ấm hạnh phúc vô biên ;

Cầu mưa thuận gió hòa cây trái xum xuê niềm vui gấp bội.

Ba hoa dịp tết, góp mấy chuyện lăng nhăng;

Tếu táo ngày xuân, tán đôi lời …ba rọi.

 

CAO BỒI GIÀ

31-01-2019

(26 THÁNG CHẠP, MẬU TUẤT)

Thursday, March 29, 2018

NỖI LÒNG CHIÊN CHÚA...


NỖI LÒNG CHIÊN CHÚA

 

Dưới ánh nguyệt Con Chúa Trời thổn thức

Những khổ hình  ghê sợ, nhức tâm can

Tội nhân gian khắp chốn cứ đầy tràn

Con phải gánh,  ôi xiết bao oằn gánh

Vâng khủng khiếp , Cha trao đầy chén đắng

Những đòn roi xé nát tấm thân này

Bao lời nguyền xỉ nhục nhuốc nhơ thay

Ôi câm lặng mặt chai mà hứng chịu

Trên Thánh Giá, đinh thâu  treo nặng trĩu…

Ôi cha ơi, sợ thấu tận linh hồn

Vâng giờ đây Con quá đỗi cô đơn

Nếu có thể, Cha ơi xin hãy cất

Lời van vụng, khi lòng vò tựa cắt

Chén đắng này , giá như thể thối lui?

 Nhưng ý Cha đã định trước muôn đời

Con chẳng dám, xin cam lòng lãnh nhận

Ôi phiền não,  giờ  tâm sầu vô hạn

Mà nhân gian  vẫn lạc thú cuồng say

Các môn đồ nồng giấc chẳng ai hay

Phút khổ nạn Con Chúa Trời đã điểm

Ôi nhân thế, Nào mấy ai thấu hiểu

Thấu nỗi lòng của Đấng Tối Cao…

Toát mồ hôi cùng rịn cả máu đào

Bởi lòng  dạ trơ chai của nhân thế

THINH KHÔNG

29-03-2018 (Thứ Năm Tuần Thánh)

Saturday, February 10, 2018

PHIẾM KHUYỂN PHÚ - CAO BỒI GIÀ


PHIẾM KHUYỂN PHÚ

 

Tống tiễn mụ Gà;

Nghênh chào anh Chó.

Vui chơi Hội Tết, chốn chốn hân hoan;

Mừng đón Tân Xuân, người người hớn hở.

Nhân lúc rộn ràng, tưng bừng lễ Tết,  kháo lời vượn hươu;

Mượn hơi náo nhiệt, nhàn nhã ngày Xuân, phiếm chuyện khuyển chó.

 

Đầu bảng mười hai, rõ thơm tho chỗ,   là bọn chuột  chù;

Xếp hàng mười một,  chả kém cạnh gì, ấy nhà khuyển chó.

Được dưỡng thuần bởi nhân loại,  mãi từ thuở xa xưa ;

Nên thân thiết với con người, đâu tít  thời thượng cổ.

Lòng tùng phục khó kẻ trách chê ;

Dạ trung thành đố gì đánh đổ.

Được bên chủ tỏ bộ mừng vui;

Cậy gần nhà giương oai xấn xổ.

Thính mũi rõ phần  hơn mèo;

Nhanh chân chẳng hề kém thỏ.

Tức đòn oan kêu nhặng ăng ẳng, rõ lời than uất hận của họ nhà cầy ;

Hỏi kẻ lạ đi đâu gấu gâu, đich phận sự quyền oai của tộc dòng chó.

Nghiệp kéo cầy xới ruộng, sức chi đọ bằng sức nhà trâu ;

Nghề gác cửa canh nhà, danh nào vượt hơn danh loài chó.

Gìn lẫm giữ kho ngày đêm cẩn mật, xua bầy bọ chuột  mất hồn khiếp đảm vì  miếng bập nanh;

Canh nhà gác ngõ khắc canh chu toàn, khiến bọn nhập nha quăng dép cuống cuồng né đòn cắn cổ.

 

Trổ tài năng, đóng góp với nhân gian:

 

Lộng lẫy khoác áo bào, diễn trò điệu nghệ, bao cảnh lạ  hiểm nguy;

Oai phong cỡi xe đạp, làm xiếc tài tình , lắm món hay cực khó.

Xưa hùng mã tựu tề từ khắp chốn, tung vó ngựa đua tranh;

Nay hí trường nở rộ nhiều nơi, đẩy nhà cầy  thi thố. (1)

Đây Cảnh khuyển tinh nhạy đánh hơi, tầm nã bom mìn ma túy,   ghi thành tích vinh quang;

Kia quân khuyển can trường chiến đấu,  tấn công đồn bốt đối phương, lập chiến công rạng rỡ.

 

Chà chà, nói đến món Cờ Tây:

 

Bao đời khét tiếng, tuyệt hảo mâm bàn;

Bảy món nổi danh, siêu ngon tiệc cỗ.

Này rựa mận,  khiêu vị ngon thậm  cuồng môi;

Đây chả chìa,  tỏa hương ngào ngạt điếc lỗ. (2)

Khoanh dồi nướng, kẻ chưa nếm thác thì tiếc vô vàn;

Món xáo măng ai đã xơi, sống còn thèm mấy thuở.

Thịt cầy ướp mè nướng lưỡi nào lưỡi nấy  cứ ca tuyệt xuýt xoa;

Gan chó cuốn mỡ chài, miệng ải miệng ai mãi khen ngon nức nở .

xả băm - mẻ ngấu - mắm tôm nêm nếm hảo vị, khơi dậy túc hương;

Bánh đa - giềng củ - lá mơ ăn kèm tuyệt ngon, đừng quên đủ bộ.

Ấy ấy chiêu thêm mấy ly cuốc lủi, rõ tuyệt ngon sướng sướng  lưỡi môi;

Chà chà nốc kèm dăm chén nếp than, sao lịm ngọt đê mê họng cổ.

Phải ngắt dòng mâm cỗ, không mắt hoa dạ cào;

Xin thôi chuyện tiệc bàn kẻo miệng tuôn rãi nhỏ.

 

Phiếm tí chuyện văn chương:

 

Tục ngữ xưa tản mạn nhiều ý về cầy;

Ca dao cũ luận bình lắm câu có chó.

Ấy nồi tôm nồi cá đừng quên đậy, bởi miệng mèo chẳng tha;

Này miếng thịt miếng xương phải nhớ treo, kẻo mõm cầy lẹ thó. (3)

Tự thuận buồm xuôi gió, đời đẹp tựa vàng son;

Chẳng hợp vận phùng thời, đời đen như mõm chó.(4)

Ấy nỏ nhằm số son số đỏ, họa luôn đổ lên kẻ đen kiếp bạc phần;

Sao chẳng đớp áo hoa áo lành, khuyển lại cắn ngay người bươm tà rách khố.(5)

Chó chui gầm chạn, vì thế nhược đành cam;

Gà quẩn cối xay, bởi thân què chịu bó. (6)

Chó đen ăn vụng, lộc sẵn khéo đậy trơn mồm;

Chó trắng chịu đòn  , vạ oan dưng không khoác cổ . (7)

Gà giống mẹ,  bao thuở còn truyền;

Chó giống cha, bấy đời đã tỏ. (8)

Chó không bỏ chủ nhà nghèo;

Con chẳng chê cha mẹ khó. (9)

Vắng bóng chủ, vọc niêu tôm chẳng lạ bọn gà;

Loạn thế thời, nhảy bàn độc đích là đồ chó. (10)

Tam khoang, tứ đốm,  cũng hàng nhạy bén chẳng thua ;

Nhất vện nhì vàng đích khuyển khôn lanh hết chỗ. (11)

 

Tán chuyện chó, ngó qua chuyện đời:

 

Kiếp chó Tây sướng như chàng mũi lõ, chỉ xực toàn bò tái thịt viên;

Phận cầy Ta khổ hệt chủ tay cày, chỉ ăn toàn cơm thừa canh bỏ.

Vớ được chủ giàu sụ, nhiều khuyển sướng hơn người;

Gặp phải phận nghèo xơ, lắm người khổ hơn chó.

Có oan khiên, Chó sủa nhặng gâu gâu;

Sao tức khí người chửi nhau đồ chó.

Chó hay sủa không cắn, khuyển không sủa mới e;

Kẻ kiệm lời chẳng thua, người lắm lời dễ hớ.

 

Năm mới năm me:

 

Chân dung họ khuyển, lên bìa in lịch phát hành mọi nơi ;

Hình ảnh nhà Cầy, vẽ giấy dán tường tràn giăng khắp ngõ .

Đinh Dậu yên hưu phận, xua bao chuyện xấu lẹ qua;

Mậu Tuất cầm lệnh cờ,   mong mọi điều hay rạng mở.

Trừ sạch quân nhũng lạm ký sinh;

Diệt hết bọn tham tàn sâu bọ.

Cho kẻ kẻ chẳng phải lầm than;

Để người người không còn đói khổ.

An lành bao phủ hết muôn dân;

Hạnh phúc tràn trề khắp trăm họ.

Mừng chốn chốn hy vọng  tràn dâng;

Chúc nhà nhà lộc tài tuôn đổ.

Ngày Tết náo nhiệt, lời tếu táo luận bàn đông tây;

Dịp Xuân nhã nhàn, chuyện  tào lao nhặt nhạnh đây đó.

 

CAO BỒI GIÀ

31-01-2018 ( 15 Tháng Chạp Đinh Dậu)

 

Ghi Chú:

 

(1): Trường đua chó

(2): lỗ mũi

(3): Tục ngữ có câu: “Chó treo mèo đậy”

(4): Tục ngữ  có câu: “Đời đen như mõm chó”

(5): Tục ngữ có câu: “Chó cắn áo rách”

(6): Tục ngữ có các câu: “Chó chui gầm chạn” và “Gà què ăn quẩn cối xay”

(7): Tục ngữ có câu: “Chó đen ăn vụng, chó trắng chịu đòn”

(8): Tục ngữ có câu: “Chó giống cha, gà giống mẹ”

(9): Tục ngữ có câu: Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nhà nghèo”

(10): Tục ngữ có câu: “Chó nhảy bàn độc” ; “Gà vọc niêu tôm”

(11): Tục ngữ có câu: “Nhất vện, nhì vàng, tam khoang, tứ đốm”

Wednesday, November 1, 2017

CHƯ THÁNH PHÚ


Ngời sáng dung  nhan;
Trắng tinh xiêm lộng.
Hội nơi hằng sống;
Quy cõi  phúc vinh.
Hàng hàng vạn vạn  cả đạo hùng binh;
Lớp lớp muôn muôn toàn hàng chư Thánh.
Hân hoan   cao giọng hát bài chiến thắng;
Mừng rỡ tiến vào lãnh phúc vinh quang.
Họ là ai:
Hết góc nẻo ,khắp cùng thế gian;
Đủ sắc da ,mọi tộc trái đất.
Người anh dũng đầu rơi bất khuất;
Kẻ hiên ngang máu đổ can trường.
Quyết dạ tín  coi nhẹ giáo gươm;
Giữ lòng trung khinh thường sinh mạng.
Đây những bậc tu hành đức hạnh;
Kia toàn đấng quy ẩn nhu khiêm.
Dâng đời  họ làm mục tử chăn chiên;
Hiến   thân mình bước thừa sai truyền giáo.
Thợ gặt Chúa xuống đồng đông đảo;
Tông đồ Cha gieo hạt hăng say.
Này gương Thánh  thầm lặng sống niệm chay;
Nọ Mẫu nhân   kiên cường gìn khiết tịnh.
Vững Trọn đời một tâm hồn công chính;
Bền Vẹn kiếp một lòng dạ thảo ngay.
Lại còn đây  những gương sống thơ ngây;
Và nhiều lắm bao tâm hồn bé nhỏ.
Sống hy sinh trong muôn vàn thống khổ;
Dâng nhẫn nhịn giữa  mọi thứ gian nan.
Có những chị thương giúp tha nhân;
Cũng lắm anh cứu cùng kẻ liệt.
Lòng bác ái  chăm người khốn kiệt;
Dạ từ tâm dưỡng trẻ mồ côi.
Chẳng quản thân sẻ nước mắt mồ hôi;
Không ngại khó chia   tình thương cơm áo.
Tổ tiên tôi một đời tuân giữ đạo;
Cha mẹ họ trọn kiếp  sống theo Lời.
Đang hân hoan hưởng phúc trên Trời;
Cùng hạnh  ngộ đầy ơn Cõi Phúc.
Ngưỡng vọng:
Nay đoàn con cố trông  theo bước;
Xin các Đấng bầu cử xuống ơn.
Dốc lòng vượt thắng bản thân ;
Quyết dạ  tuân vâng Thiên Ý.

          CÙ MÈ
         29-10-2012


Thursday, January 26, 2017

PHIẾM DẬU PHÚ


PHIẾM DẬU PHÚ

Cao Bồi Già

 

Tiễn biệt năm Thân;

Cà kê chuyện Dậu.

Tức nhau tiếng gáy, đích tính nhà gà;

Gọi bạn lời gào,  đúng tuồng chị mão.

Chửa tàn đêm,  o ò ó, đầu xóm rúc vang;

Chưa rạng sáng, tẻ tè te, cuối thôn gáy báo.

Phận gia cầm,cả hàng cả họ,  suốt ngày chăm chỉ kiếm ăn;

Đời mẫn cán,dắt lũ dắt bầy, khắp ngả siêng năng bới xáo.

Tối tối về chuồng thủ phận hiền ngoan;

Ngày ngày đẻ trứng đãi người thơm thảo.

Gà ỷ quen chuồng  lớn tiếng cục ta;

Chó cậy gần nhà to mồm gâu gấu .

 

Tùng tùng cắc cắc:

Ngày tư ngày tết hội chọi trâu chen kèn;

Dịp hội dịp hè   trường đá gà đông đảo.

Diệu võ giương oai giữa  sân chọi, võ sĩ so tài;

Xù lông khoe cựa nơi trường gà, đối phương quyết đấu.

Phía nửa cân, dù cánh tả tơi vài chục phút, chả hề núng nao;

Bên tám lạng, dẫu máu bết bê mấy ôm nhang , vẫn còn xông xáo.

Cựa dài lại rắn ấy hạng thần kê;

Cựa ngắn thì mềm rõ hàng thải dậu.

 

Ô kìa kìa:

Gà đòn ra miếng, không tử thì sưng cổ bươu đầu;

Gà cựa  giở đòn, chẳng toi cũng toác da  đổ máu.

Vân khâu  đá đâu thắng đấy, trâu đổi cũng không;

Vân cán bán được mại ngay,   bạc  thua chắc hảu.(1)

Sở trường-sở đoản-dáng hình-tính cách, được cả nhân gian nghiên cứu viết sách Kê Kinh;

Kỹ thuật-kỹ năng-điệu bộ-giống nòi, khiến bao người thế mẩn mê nhập môn kê giáo.

 

Nhưng chớ lậm, chớ lậm vì:

Bộn anh đắm ham cờ bạc, khiến  cửa nhà  vụt chốc tan hoang;

Lắm chú mê mẩn độ gà,  mà tài sản theo nhau đi ráo.

 

Xưa nay:

Ca dao nhiều ý để đời;

Tục ngữlắm câu truyền khẩu.

Gà con mất mẹ, phần số thương tâm;

Gà trống nuôi con, câu ca cảm não.

Trái nọ chung giàn, ắt phải đùm thương

Gà kia cùng mẹ, sao hoài ó gấu.

Ăn quẩn cối xay, phận gã gà què;

Đóng hoài lính lệ, phần anh kép xấu.

Dây đậu mà đun củ đậu, muôn nỗi đau thương;

Chân gà lại bới ruột gà, trăm phần nhốn nháo.

Quằn quại như đỉa dính vôi;

Rụt rè tựa gà phải cáo.

 

Kinh nghiệm xưa truyền:

 Ráng mỡ gà thì ắt gió giông;

Ráng mỡ chó y rằng mưa bão.

Chớp đông nháy, gà gáy thì mưa;

Gió Heo may, chuồn bay ắt bão.

Lông trắng chân chì, người ca vạn lẽ, lắc đầu chị chê;

Lông đen chân trắng, mẹ mắng bao lời, quyết lòng em tậu .

Chim chi tuyệt hơn   chim ra ràng ;

Gà nào ngon bằng gà đi dạo.

 

Chà chà:

Lầu son gác tía, ai kẻ chẳng ham ;

Cá gỏi cơm gà, ai người không hảo.

Hầm tiềm- xối mỡ, ôi quả sướng mồm;

Nướng chanh- hấp cải, ái chà khoái khẩu.

Lòng mề xào mướp,  bà nếm sạch boong ;

Đầu cổ xáo măng, ông xơi rau ráu.

Nhì cổ cánh khoái khẩu gã lưu linh;

Nhất phao câu hợp gu chàng bợm nhậu.

Thiếu vị củ giềng dồi chó sao ngon ;

Có miếng lá chanh thịt gà rõ hảo,  .

 

Lại còn hiếu đạo:

Thấy cha kiệt sức, bắt chú trống choai ngâm đậu ninh hầm;

Thương mẹ yếu đau, mổ ả mái tơ vo kê nấu cháo.

Lễ cưới cheo có thủ lợn nhắm mắt tiến dâng;

Mâm cỗ cúng thì chú gà ngửa mình kính cáo.

Cỗ  liên hoan, không bia không rượu, ắt chẳng vui vầy;

Tiệc cưới hỏi, thiếu vịt thiếu gà, làm sao chu đáo .

 

Tán phễu chuyện Dậu, gẫu sang chuyện đời:

Đã bao kẻ trông gà hóa cuốc, vộ ăn nói tào lao;

 Lại lắm người tưởng  cáo là mèo,  chả nghĩ suy tỉnh táo.

Tội quá bút sa gà chết, bao chú mổ cò;

Thương thay chữ vụng thân tàn,  lắm anh nhà báo.

Đầu gà đít vịt,  rõ chuyện ẩm ương  ;

Khẩu phật tâm xà, đích đồ gian xảo.

Vận đỏ vận may, trúng đề chả đặng, trúng số đừng mơ;

Cái xui cái rủi, vạ vịt chưa qua, vạ gà đã đáo.

Ấy ông nói gà bà nói vịt bao kẻ vỡ đầu

Còn anh ăn chả ả ăn nem, có người đổ máu.

Kẻ làm quấy nói càn, ắt lúng túng y gà mắc tóc, mặt mũi hổ ngươi;

Đứa ăn xằng đớp bậy, là hệt gà nuốt thun, số phần thảm não.

Thói thường gà vọc niêu tôm rõ chủ vắng nhà ;

Không lạ chó nhảy bàn độc đúng thời vô đạo .

Bao bậc Chúa rước voi giày mả tổ, lời bỉ khinh đeo đẳng  ngàn sau;

Mấy đời Vua cõng rắn cắn gà nhà, tiếng nguyền rủa dẳng dai mai hậu .

 

Chớ dại, chớ dại:

Kẻo bỏ ba đồng thóc, được một tiền gà;

Lại lội năm quãng đồng, ăn một bát cháo.

Đã nhiều kẻ tham lam  hám lợn mất bò;

Cũng lắm người dại dột  lấy gà nhử cáo.

Chớ khinh kẻ gà mờ;

Kẻo đụng thằng bụng cáo.

 

Rõ lạ, rõ lạ:

Hiền lành nhút nhát, nhưng sao tên đặt gà ác gà hung;

Quỷ quái ranh ma,  đã đành người gọi mèo già mèo cáo.

Chết quéo mà còn cục cựa, kỳ thay chỉ gã gà nòi;(2)

Sống  nhăn nhưng cứ ngay đơ, lạ gì chính chàng cá sấu.

 

Năm mới năm me, mừng chị Gà  anh Dậu:

Xưa “cục tác” đã lên tranh Đông Hồ;

Nay “tẻ te” cũng kín bìa lịch báo.

Kẻ kẻ đều mơ đồng sinh lúa tốt,  thái quốc an dân;

Người người cũng ước gà đẻ trứng vàng, no cơm ấm áo.

Mừng Tân Xuân họ họ lộc tràn;

Chúc Năm Mới nhà nhà phúc đáo.

Hân hoan năm mới mấy ý viết càn;

Vui vẻ Ngày xuân đôi dòng tán láo.

CAO BỒI GIÀ


Ghi chú:

(1): Con gà có một vảy liền vấn ngang chân trên cựa thì gọi là “vấn khâu đổi trâu không đổi”, gà nầy ra trường đá gà đối phương chết vào ôm nhan thứ ba, khoản 30-40 phút. Ngược lại nếu có một vảy liền nhau vấn ngang đầu gối thì gọi là “vấn cán không bán cũng thịt”, nếu đem ra trường mười lần thua đủ tám hay chín.

(2): Con gà nòi có “cục cựa” ở chân, chết rồi thì vẫn còn “cục cựa” đó , chứ nào mất đi đâu, hi hi…

SỚ TÁO QUÂN BÍNH THÂN - PHÚ


SỚ TÁO QUÂN BÍNH THÂN – PHÚ

 

Thu khứ đông tàn;;

Mai khoe đào nở.

Năm Khỉ tàn lui;

Niên Gà lấp ló.

 

Hăm ba tháng chạp, Táo Việt:

Yết chầu Ngọc Đế, cưỡi gió đằng vân;

Giã biệt nhân gian, thăng thiên thẳng lộ.

Lòng người thế giờ mong giãi tường;

Chuyện trần gian nay xin tâu rõ.

Nửa năm khí hậu ẩm ương,  sông ngòi  ngập mặn lửng lơ;

Sáu tháng tiết thời đỏng đảnh, đồng ruộng khô cằn nứt lở.

Đám gia súc kiệt quệ tiêu vong ;

Người nông dân khốn cùng khổ sở.

Việc trợ nông trễ nải, dân lãnh đủ muôn bề;

Tiền cứu hạn loay hoay, bạc ngủ yên một chỗ.

Thiên tai chửa qua ;

Nhân tai họa đổ.

 

Đầu tháng Tư:

Cua mực bầy bầy trồi sóng,  kéo lũ phơi thây;

Cá tôm lớp lớp, dạt bờ tranh nhau tắt thở.

Đám đám rong tảo tức tưởi chết khô;

Rặng rặng san hô kinh hoàng gục đổ.

Tận Đà Nẵng ngược ra Xứ Nhệ, khắp trùng khơi trăm dặm tan hoang;

Từ Kỳ Anh chạy xuống Lăng Cô, dưới biển xanh muôn loài tận số.

Bờ cát trắng  thành bãi tàng ô;

Đáy biển sâu  hóa hầm huyệt mộ.

Ngư phủ đà phát hiện ống xả ống ngầm;

Nhân dân đã tỏ tường nguyên do nguyên cớ.

 

Thế mà:

Nào là hô hào viện sĩ khoa học vũ trụ,  tiếng nức danh lừng  nhăm nhăm nghiên cứu khui tường;

Rồi cả huy động giáo sư vật lý địa cầu, đao to búa lớn “quyết quyết điều tra làm rõ”.

Quan “Tài” leo lẻo tôm chết bởi “Địa chấn rung”;

Sếp “Môi” khăng khăng cá toi do “Hoa tảo nở”.

 

Lại còn:

Mấy ông đầu tỉnh  tắm bơi làm mẫu ấy tớ không teo;

Dăm vị đầu ngành ăn cá nêu gương rằng quan chả sợ.

Y hệt xui trẻ ăn cứt gà;

Khác gì  đẩy dân xuống đáy mộ.

Lời gian chẳng thể thông;

Sự thật rồi cũng lộ.

Thép Hưng Nghiệp  phơi lòng hiểm, nói uế ô chính xưởng nó tuôn;

Fố-Mồ-Sa  lòi dạ hung,  nhận chất độc là tay chúng đổ.

Giả lả một lời “ngụy” xin lỗi, xong  lì lợm  vẫn sáng tối khói mù;

Lòe xòe nửa tỷ “đô” đền bù,  rồi nghênh ngang  vẫn ngày đêm lửa đỏ.

Xỉ bùn độc hại âm thầm chốn chốn đào chôn;

Chất thải hiểm nguy lén lút nơi nơi giấu đổ .

Hại nòi giống diệt vong;

Khiến nhân dân phẫn nộ.

Kẻ kẻ đồng tâm thét lác đuổi xua;

Người người nhất trí hô hào tống cổ.

 

Thảm thương thay:

Ngư dân thủy thủ gác chèo bó gối, quặn đau nhìn sóng bạc xiết mấy giận căm;

Thuyền bé tàu to ghếch mũi nằm bờ, buồn bã ngắm  biển xanh biết bao thương nhớ.

Nhà hàng- khách sạn hoang lạnh, biệt tăm người viếng không kẻ muốn vào;

Rờ Soọt- bãi tắm đìu hiu, vắng ngắt khách du chẳng ma nào ngó.

Ngành buôn cá giãy đành đạch hết cửa làm ăn;

Nghiệp nuôi tôm chết đứ đừ chẳng phương cứu gỡ.

Cả triệu người  khốn đốn mất nghề thất nghiệp lâm cảnh bần hàn;

Hàng vạn hộ lao đao hết gạo không tiền vướng vòng tử lộ.

Thảm họa khôn cùng,  tai ương hiển hiện, vẫn cố  xuê xoa  bảo chút lỡ lầm;

Nguy cơ  vô kể, bệnh tật tiềm tàng, mà cứ ất ơ cho là sự cố.

Quan rước tai ương vẫn cứ điềm nhiên thăng cấp, chẳng chút ăn năn;

Kẻ gây thảm họa còn được an hưởng nuông chiều, không hề khởi tố .

Họa tai “Vũng Áng”  vẫn đằm đẵm bao trùm;

Mối hiểm “Hoa Sen” lại thập thò lấp ló.

Coi khinh sự khuyên can cảnh báo, miệng đại phú: ngu gì;

Bất chấp lời phản biện cản ngăn, gã đồng hao: ngoan cố.

Ôi! Giống nòi Việt sao quá thê lương;

Ôi! Đất nước Nam thật là khốn khổ.

 

Rõ họa vô đơn chí:

Một máy bay chiến đấu  lâm nạn khi luyện ngoài khơi  ;

Hai chiến sĩ phi công  bung dù bởi nghe tiếng nổ .

Phương tiện cứu nạn trên không hiện đại soi bới cả vùng;

Lực lượng săn tìm  dưới biển tối tân kiếm lùng khắp xó.

 Chim lạc biển Nghệ An;

Anh tìm khơi Bắc Bộ.

Nên  mãi mụ mị mày mò

Rồi cứ loay hoay lỗ mỗ.

Thật xót đau phi đội săn tìm lại lâm nạn bạc phần;

Rõ bi thảm cánh chim cứu nạn cũng rụng rơi chung số.

 

Rốt cuộc chính nhân dân:

Cứu mạng thương binh lâm nạn, dù thuyền thúng   nào ngại hiểm nguy;

Phát hiện liệt sĩ hy sinh, dẫu tay không chẳng cần hỗ trợ.

Dân vẫn mãi anh hùng;

Ai có hay xấu hổ.

 

Vào mùa mưa giông:

Vũ một cơn Tân Sơn Nhất đà lênh láng ao chuôm ;

Mưa một trận Thành Sài Gòn hóa mênh mông bể sở.

Chống ngập mãi, nay lụt khắp nơi ;

Chạy lụt  hoài, giờ tìm đâu chỗ.

Người bì bõm vô kể ngán ngao;

Xe ngóp ngoi muôn vàn  khốn khổ.

 

Thương khúc ruột miền Trung:

Giữa đêm dân Hà Tĩnh chạy trối,  nước cuồn cuộn  y hệt triều dâng;

Nửa khuya đập Hố Hô xả tràn, lũ ào ào tựa như thác đổ.

Thiên họa bởi Trời  đổi tiết gây chỉ đôi phần;

Nhân tai do kẻ ác  tâm nhân lên bội số.

“Đúng quy trình” hàng chục thủy điện hùa nhau mở xả,  mặc dân chúng tiêu vong ;

Chẳng thông báo cả mấy tỉnh thành  kiệt sức  ngoi bơi, thây đồng bào khốn khổ.

Lũ chồng lũ xiết mấy của tan;

Người khóc người biết bao lệ đổ.

 

Táng tận thay:

Quan chức xã  xà xẻo luôn của góp quyên;

Đầy tớ dân ăn chặn cả tiền cứu trợ.

 

Chuyện Bộ Công Thương:

Xí nghiệp mười năm đắp chiếu tan hoang;

Nhà máy nghìn tỷ đua nhau thua lỗ .

Nào xí nghiệp phân, rồi nhà máy sợi mặc tình lấy bạc ra thiêu;

Cả nhà máy giấy, cùng xí nghiệp cồn thỏa sức đem tiền đi đổ.

Bạc Nước xài tựa giấy bồi;

Tiền dân xem như rác cỏ.

Thấy bàng hoàng gấp mấy sấm giông;

Nghe kinh khiếp còn hơn bão tố.

Nợ xấu  phình nở lút đầu ;

Nợ công dâng cao ngập cổ.

Nợ chí tử oằn cổ dân đen;

Nợ bẩm sinh lõm đầu con đỏ.

Lạm phát thây lạm phát, cứ tăng phí để bù;

Bội chi mặc bội chi, vẫn vung tay cho bõ.

Đoàn Thể họp hành ăn nhậu sạch sẽ két kho;

Ủy Ban  tiếp khách liên hoan dầy cui sổ nợ.

Săn tìm chuột , chuột chạy sang Tây;

Soi kiếm sâu, sâu chui xuống lỗ

Kẻ đục moi giả khám bệnh, êm ả chân bay;

Kẻ phá hoại vờ chữa thương, âm thầm cánh vỗ.

Phê bình ông sếp cựu, ngặt quá chừng đồng chí hoang mang;

Cách chức lão quan hưu,  nghiêm đến nỗi nhân dân bỡ ngỡ.

Diệt bọ sâu như  bóng tầm bóng, nên cực khó trật trầy;

Chống tham nhũng là “ta đánh ta”, ắt vạn nan thách đố.

“Chuẩn cơ chế”, tỉnh tỉnh thành thành chia ghế cả dòng;

“Đúng quy trình”, đây đây đó đó làm quan cả họ.

Nhân viên độc một anh gánh việc cả phòng;

Lãnh đạo bốn mươi vị tranh chen một rọ.

Chẳng e dưới trông soi;

Không sợ trên dòm ngó.

 

Thế nên:

Bất minh trong mối giao lưu;

Mâu thuẫn trong việc phân bổ.

Cấp trên đè cấp dưới, đất Trấn Yên tung tóe máu phun;

Quan bé bắn quan to, tỉnh Yên Bái rền vang súng nổ.

Trách nhiệm vờ, xoa tay dẻo miệng, trơ trẽn câng câng;,

Lợi ích nhóm, chia  bánh xẻ phần, thản nhiên  lồ lộ.

 

Ngó qua Bộ Học:

Kẻ chức cao tự lộng xuất lệnh  cấp dưới bưng rót rượu trà;

Cô giáo trẻ bị ép hầu bàn quan trên họp vui tiệc cỗ.

Nể nang chuốc lắm nỗi ê chề;

Say xỉn gây bao điều thất thố.

Giáo viên khôn cùng uất dạ ngán ngao;

Bộ trưởng chả hề đau “nòng” phẫn nộ.

Dâng hương cho học trò giỏi, rõ đúng bi hài;

Lộ tầm của lãnh đạo “cao”, quả là xấu hổ.

 

Mắc bệnh, ốm đau:

Đi bác sĩ, trăm sự lo teo;

Vào nhà thương, vạn điều chuốc khổ.

Mất cẳng cụt tay, bởi thầy lang kém cỏi,  đành nín hờn tự nhủ đen phần;

Thiệt thân vong mạng, vì bác sĩ lơ là, cố nuốt hận âu do bạc số.

Vô cảm ư?  Đâu tội của lãnh đạo, mụ mắng ngay thuộc cấp nhân viên.

Quá tải hả?Nào lỗi của bộ  Y, bà xử liền giám đốc cơ sở .

Chết thì bó chiếu  lẳng lặng mà về;

Thác cứ cột xe thong dong tự chở.

 

Xã hội  ôi ngán ngao:

Suy đồi đạo đức muôn mặt, vì phép tắc tựa thể buông tuồng;

Ô nhiễm môi trường khắp nơi, bởi quản lý tuồng như bỏ ngỏ.

Nhồi thuốc cấm vật nuôi trò đoạt mạng khối kẻ giam tham;

Tẩm hóa chất thức ăn tội giết người  chả ai khởi tố.

Thế nên cá tôm xuất khẩu, bạn hàng lắc đầu  trả lui;

Để rồi lúa gạo chào sân, đối tác quay lưng chẳng ngó.

Khoác tiếng phơi bày sự thật, lại lừa thế đảo điên;

Mang danh bảo vệ tiêu dùng, mà hại người chết dở.

Nước mắm công nghiệp sém cướp sân vì báo chí cùng quỷ bắt tay;

Nước mắm gia truyền suýt phá sản bởi truyền thông hóa ma ăn cỗ.

Cướp bóc cứ ngang nhiên;

Ma túy như thách đố.

Nạn tai thảm khốc từ nam chí bắc, rõ quả tang thương;

Chém giết hung tàn khắp đó cùng đây,  thật là kinh sợ.

Bão bùng lắm đợt cố cấy cầy đành hết vốn đẫm suối châu rơi ;

Cháy nổ khắp nơi vui ca hát  chợt thiệt thân trong vòng lửa đỏ.

Dự dựng xây xây hiện đại, nay tắc lối chả cách khai thông;

Quy quy hoạch hoạch cao tầm, giờ kẹt xe hết đường xoay sở.

Phi cảng đà bí lối vào;

Máy bay chả còn chỗ đỗ.

Mà khách sạn trơ mặt thi gan;

Cùng sân gôn ưỡn mình thách đố.

Xiết mấy tan hoang nát bét,  chả áo mão nào rơi;

Bao nhiêu khốn khổ đau thương, cứ đầu dân mà đổ.

Mùa màng mất trắng,  hàng ngàn hộ mong nhận hảo tâm ;

Hũ gạo trống huơ, mười chín tỉnh phải xin cứu trợ.

 

Tâu thưa Ngọc Đế:

Lòng nhân thế chất đến muôn vàn;

Chuyện trần gian kể còn vô số.

Xiết bao sự người thế van kêu;

Bấy nhiêu điều lệ thần chan đổ .

Nguyện dạ Trời  xót thương;

Mong Ngọc Hoàng thấu tỏ.

Cho năm mới năm me mưa thuận gió hòa;

Cho mùa sau mùa tới trái sai quả rộ.

Thêm người tâm đức, cho Nước thoát nghèo;

Bớt kẻ tham tàn, để dân đỡ khổ.

Hạnh phúc trên quê Cha;

Thanh bình nơi đất Tổ.

Để  muôn kẻ kẻ theo Kê gáy giòn;

Để chẳng ai ai như khỉ nhăn nhó.

Bái biệt Ngọc Hoàng;

Cạn dòng Táo Sớ.

 

CAO BỒI GIÀ