Saturday, January 14, 2012

Trầm Thiên Thu: Tâm Sự Với Mùa Xuân (tản văn) - Tìm Xuân (thơ)

Tâm sự với Mùa Xuân


Đêm tĩnh mịch. Khoảng thời gian kỳ lạ. Thi thoảng gió lùa qua cửa sổ phả vào khiến tôi thu mình lại như để né tránh. Vầng trăng khuyết e ấp từ xa nhìn hờ hững. Vạt sương bâng khuâng lờ lững giữa bao la. Tôi ngồi lặng thẫn thờ nghe xa vắng… Không dưng chợt thèm ngụm cà-phê. Khoảng lòng vời vợi. Tiếng côn trùng hòa tấu nhạc-khúc-bí-ẩn. Trang viết bất động và lạnh cóng như chiếc độc bình đứng lặng ở góc bàn phủ đầy bụi thời gian, thiếu vắng một cành hoa!
Đêm. Lạnh. Vắng. Lòng tôi vẫn từng đợt sóng xô mãi đến cõi vô biên. Sóng không tên. Nhớ và quên. Quên và nhớ. Tôi không thúc thủ mà vẫn khoanh tay. Hàm số buồn chưa tìm được ẩn số. Quỹ tích đam mê và lũy thừa gian truân vô cực. Số phận con người bọt bèo và khoảng trăm năm nghiệt ngã quá!
Tôi là ai mà còn trần tục quá? Phải chăng hạt-bụi-tôi kết tinh bằng tội lỗi và đam mê nên cứ đám chìm trong dòng lãng mạn? Tôi hoài vọng tìm thấy mình và nhận diện chính mình. Chưa gặp hay không nhận ra mình vì mù quáng? Giai điệu âm u nào đó cứ mênh mang, và vần điệu không tên nào đó cứ níu kéo tôi mãi mà không chịu buông tha. Người ta trẻ mãi, chỉ có thời gian mới già nua. Vâng, già đến nỗi quên cả chính mình, ngỡ mình là ai đó. Ai cũng có những lúc “điên”!
Ký ức và hoài niệm cứ giành với kỷ niệm. Nỗi nhớ vu vơ, đằng đẵng, nhức buốt, vút cao như ngọn tháp chót vót, vừa mầu nhiệm vừa hư ảo. Cuộc đời như kim tự tháp, càng muốn thoát ra càng lạc sâu vào mê cung. Vòng đời lẩn quẩn như tấm lưới, con cá giẫy giụa tìm lối thoát đến đuối sức. Không bi quan mà vẫn ôm nỗi sầu tưởng chừng vô vọng. Vết thời gian hóa thành trầm tích!
Một tờ lịch rơi xuống. Thời gian giảm bớt 24 giờ. Tiếng thời gian vẫn vô tình đều nhịp. Không giờ. Những cái mới đang khởi đầu mà những cái cũ chưa muốn chia tay. Bịn rịn và nuối tiếc những gì còn dang dở. Động từ khiếm khuyết và còn sử dụng ở thì tương lai xa…
Thời gian ơi! Đừng bao giờ nỡ vùi dập ước mơ tôi. Hãy cứ để tôi khát vọng không ngừng – dù có thể hy vọng tôi không viên mãn, thậm chí có thể không hiện thực, nhưng xin cho tôi cảm nhận và hiểu rằng thành công LÀ và TÙY vào mức độ vươn lên từ đống-xà-bần hoài bão, từ những gì chưa trọn vẹn, để khả dĩ ngay trong bất khả dĩ.
Tôi ơi! Dẫu thất vọng nhưng đừng tuyệt vọng. Hãy giữ tâm hồn luôn thanh thản, bình an. Chưa viết xong trang đời nhưng đừng hạn hán hy vọng và thiện chí. Hãy SỐNG CHO, SỐNG VỚI và SỐNG VÌ… Dấn thân vô vị lợi, cảm thông và vị tha để có niềm hạnh phúc sống động. Vâng, “chỉ có cuộc sống luôn sống cho người khác mới đáng sống” (Einstein).
Viên-đá-cuội-tôi đã và đang lăn mòn trên những con dốc đời, đừng lo có lăn hết hay không, quan trọng là còn lăn hay không. Tôi muốn hoàn tất hồ-sơ-cuộc-đời dù nhiều trang chưa thể hoàn tất, đầy trăn trở, bao băn khoăn chất chồng. Cũng là một hệ lụy, một phạm trù riêng trong triết-lý-khổ-đau. Tôi muốn sử dụng nó có ý nghĩa bằng cách đi xuyên suốt nó dù đi một mình. Thiết tưởng, khổ đau là con đường dẫn đến hạnh phúc, vì có khổ đau thì người ta mới cảm nhận thế nào là hạnh phúc và mức độ hạnh phúc. Văn hào Victor Hugo nói: “Đừng khi nào cười kẻ đau khổ, và đôi khi nên đau khổ với kẻ đã cười”.
Thời gian không thuộc quyền hạn con người, nhưng ai cũng được hưởng quỹ thời gian đồng đều – không thiếu một phút, không hụt một giây. Với quỹ thời gian đó, có người dùng làm điều ác, có người dùng làm điều thiện, có người dùng lãng phí, có người dùng làm sinh lợi, có người muốn “giết” thời gian, có người lại tranh thủ,… Mức độ và cách thức khác nhau. Phúc và họa là do chính mình sử dụng thời gian!
Thời gian là lúc Thiên Chúa kiên nhẫn chờ đợi chúng ta ăn năn sám hối để kịp trở lại với Ngài. Mỗi mùa đều có đặc điểm và đặc tính riêng. Thánh LM Padre Piô (quen gọi là thánh Piô Năm Dấu) nhận xét: “Mùa Đông cần thiết để chúng ta tập từ bỏ mình và có cả ngàn lẻ một nhân đức mà chúng ta phải thực hành trong thời gian cằn cỗi đó”. Mùa Hạ nóng bức để người ta biết cái dịu mát và lãng mạn của mùa Thu, mùa Đông giá rét và hanh hao để người ta cảm nhận sự ấm áp và tươi trẻ của mùa Xuân. Mùa Đông cằn cỗi làm điểm kết thúc một chuỗi thời gian cũ, để rồi mùa Xuân tươi mát làm khởi điểm một chuỗi thời gian mới. Thiên Chúa an bài thật kỳ diệu!
Cuối năm. Khoảng giao mùa Đông Xuân. Giã từ năm cũ để nghinh đón năm mới. Đất trời giao thừa và lòng người cũng giao thừa… Hạnh phúc trào dâng, đan quyện, không thể không chia sẻ cho nhau nên mọi người chúc nhau: “Chúc mừng Năm mới”.
Mẹ đã hoài thai tôi trong tội lỗi (Tv 50), nhưng tôi tin rằng “cây lau bị giập, Ngài không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, Ngài chẳng nỡ tắt đi” (Mt 12:20), vì chính Ngài “đến để tìm và cứu những gì đã mất” (Lc 19:9).
Lạy Chúa Xuân vĩnh hằng, xin tha thứ và thánh hóa cả cuộc đời con. Lạy Thiên Chúa Cha, vì cuộc khổ nạn đau thương của Chúa Giêsu Kitô, xin thương xót con và toàn thế giới. Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài!
TRẦM THIÊN THU
Những ngày cuối năm Tân Mão, chuẩn bị sang Nhâm Thìn


 TÌM XUÂN

Ra đường một sớm mùa Xuân 
Thấy người bán số tần ngần đứng mơ
Góc đường có một em thơ 
Áo quần cũ rích ngồi co ro buồn
Chỗ kia ông lão cô đơn 
Xa xăm ánh mắt ngước nhìn vu vơ
Chị ngồi lặng dưới bàn thờ  
Nước mắt đầm đìa ướt nỗi nhớ ai 
Môi em thiếu vắng nụ cười 
Vì cha mẹ khuất, mồ côi Xuân này

Cuộc đời bao cảnh đọa đày
Vẫn tìm Xuân giữa tháng ngày trần gian
Xin đời một chút ủi an
Xin đời một chút vui Xuân thôi mà

Lạy Thiên Chúa, Đấng nhân từ
Xin Ngài thương xót vỗ về chúng nhân

TRẦM THIÊN THU
Xuân Nhâm Thìn – 2012

No comments:

Post a Comment