Tuesday, November 25, 2025

Sinh hoạt Đa Văn Hóa Canada - CMC

 

 

Vào chiu th by 22 tháng 11, 2025, Hi Đng Đa Văn Hóa Á Châu Canada (Canadian Multicultural Council Asians In Ontario - CMC) đã t chc bui tic đc bit t hp nhng hi đoàn thành viên gc Á Châu ti Ontario. Bui sinh hot din ra ti Chinese Cultural Centre,  5183 Sheppard Ave. E. Scarborough, ON.

 

CMC là hi đoàn bt v li, gm rt nhiu hi viên thuc vùng châu Á như Afghan, Bangladesh, Burma, Cambodia, Indonesia, Lào, Mã Lai, Myanmar, Nepalese, Nht Bn, Nam Hàn, Phi Lut Tân, Sri Lanka, Taiwan, Tamil, Thái Lan, Tibet, Trung Hoa, Vit Nam.... 

 

Bui tic Văn Hóa và m Thc Á Châu đã đưc s tham d đông đo ca nhiu sc dân.

Ngoài ra còn có s tham d đc bit ca mt s chính khách.

 

Hi Ngưi Vit Toronto đã tích cc đóng góp cho bui hp mt này vi các món ăn đc thù như ch giò, nem nưng, xôi, đ chua.... và đưc khen ngi, thưng thc rt tn tình.

 

Nhóm múa Thu Tho đã đóng góp cho chương trình văn ngh đa văn hóa vi màn múa nón "Bóng hng Vit Nam" nhc ca Hoàng Thi Thơ. Màn trình din tôn vinh nét đp và duyên dáng ca ngưi ph n Vit. Điu múa nón lá này th hin s hài hoà gia mm mi và t tin, đng thi là biu tưng ca sc sng bn b trong văn hoá Vit Nam.

Các nưc Á Châu khác cũng có nhiu màn đánh trng, múa hát rt đc trưng và đp mt cũng như nhiu món ăn phong phú.

 

Ngoài ra đ đóng góp trong màn trình din thi trang chung, nhóm Vit Nam đã mc trang phc ca các bc vua chúa thi xưa. Trong vai các v vua tài đc như Trn Nhân Tông, Lý Thánh Tông, đi chung vi các Hoàng h Lan, Nam Phương ... nhóm Vit Nam đã đưc gii ba. Nhóm Indonesia năm nay đưc gii nht v thi trang, sau đó là nhóm Philippine, mi ngưi rt vui trong không khí hòa đng, hc hi ln nhau.

 

Bui sinh hot CMC rt thành công, đoàn kết. S góp mt ca cng đng Vit Nam đã nói lên s ln mnh ca ngưi Canada gc Vit trên x s này.

 

Duy Hân


     

  Mời bấm vào Link xem hình:

hội chợ Tết Toronto 2026,

 Xin chia sẻ video buổi phỏng vấn về hội chợ Tết Toronto 2026, do đài TV VBS Canada (Nguyễn Tấn Hách) thực hiện với Diễm Hương, Vũ Quốc Hưng, Đặng Đức Quang và Duy Hân

Dưới đây là poster, sẽ cập nhật thường xuyên với các nhà Bảo Trợ mới.
Xin chân thành cảm ơn đã ủng hộ Hội Chợ Tết truyền thống của cộng đồng Việt Nam do Hội Người Việt Toronto và các hội đoàn tổ chức.


Saturday, November 22, 2025

Viết cho anh Năm

 

 

 

Xin cầu cho linh hồn Dominico Trịnh Bình Chuẩn, anh của Hân vừa qua đời ở California, hưởng thọ 82 tuổi.

 ----

Viết cho anh Năm

Tôi vẫn tin rằng mình mạnh mẽ, và thấy rằng chết sớm, chết liền không đau đớn là chuyện tốt, nhưng khi hay tin anh Năm tôi qua đời ở California, tôi đã khóc như mưa như gió.

Có lẽ vì gần đây bất cứ cái chết nào cũng gợi nhớ về cái chết của anh Duy - ông xã - mà tôi luôn đau đớn trốn chạy sự thật đó. Tủi thân vì từng người thân yêu đã lần lượt bỏ mình ra đi, đặc biệt họ là những người đàn ông trụ cột trong gia đình.

Hôm rồi đi Boston thăm bên gia đình anh Duy cũng thế, cô em họ kể lại cảnh dìu chồng trong những ngày cuối ra hóng gió biển, khi sức lực không còn nữa, tôi thấm thía và cũng không cầm được nước mắt. "Đoạn trường ai có qua cầu mới hay". Hồi trước khi đi đám tang các chị bạn bị góa bụa tôi đã thương nhiều, thì sau này lại càng thương, càng xót xa đến tận cùng.


Khóc chán rồi, bây giờ bình tĩnh lại, tôi xin kể sơ về anh Năm của tôi.

Ba má tôi chỉ còn anh là con trai duy nhất. Các anh khác đã mất từ lúc mới sanh ra hoặc chết trẻ.
Theo lời các chị kể, anh Năm là con trai hiếm hoi nên rất được cưng. Lúc bé anh nói ngọng và chậm phản ứng, nên khi các chị lỡ tay làm bể bình bông, rơi chén bát thì cứ đổ thừa cho anh là chạy kịp để khỏi bị la, bị đòn.


Bố mẹ đặt cho anh cái tên thật đẹp - Trịnh Bình Chuẩn. Theo ba tôi giải thích, Bình Chuẩn là chữ Hán Việt, nghĩa là cân bằng chuẩn mực, điềm đạm ngay thẳng để giúp mọi thứ trở nên ổn định. Cái tên này rất chính xác để đại diện con người và cuộc sống của anh.

Anh ít nói nhưng học rất giỏi và biết tính toán, nhìn xa.
Anh tốt nghiệp kỹ sư Nông Lâm Súc, được biệt phái vào quân y, chức vụ Thiếu Úy ngay sau 1975, nên bị đi tù "cải tạo" mất mấy năm. Tôi và chị dâu đã đi xe lửa ra Gia Rai thăm anh được một lần khi đang "học tập tốt"!

Nhớ lại ngày 30 tháng 4, 1975, tôi mới hơn 14 tuổi, đang học ở trường trung học Tây Ninh nhiều bạn bè, thì anh bảo cả nhà phải chuyển về Saigon sống. Anh giải thích Saigon ít nhất cũng có tai mắt quốc tế nên hy vọng cộng sản sẽ bớt hà hiếp hơn, nhất là Tây Ninh nổi tiếng nhiều Việt cộng nằm vùng! Hồi ấy tôi khóc không chịu về Sàigon, nhưng sau này mới thấy anh có lý, và chị em chúng tôi đã có rất nhiều bạn khác ở trường mới.

Anh sống êm đềm hạnh phúc bên vợ và 2 con. Anh có con trai, có cháu đích tôn. Chị dâu tôi vừa đẹp, vừa hiền vừa giỏi và hy sinh - tuy học luật và cầm tinh con cọp. Những ngày anh Năm bắt đầu yếu, lẫn, chị đã can đảm dùng đôi vai gầy guộc ra sức chăm sóc, chở đi bệnh viện, đi các trung tâm Cao Niên để sinh hoạt.

Anh sống nội tâm không thích ra ngoài giao thiệp, chỉ thích đọc sách, trồng cây, nuôi chim kiểng. Hồi ở Việt Nam anh đầu tư nuôi chim cút. Chim phát triển, đẻ nhiều trứng nhưng bị ba Tàu lừa phá giá nên lỗ khá nặng. Sang Cali anh làm việc cần cù cho công ty kỹ thuật. Khi nghỉ hưu thì thích đi dạo chợ trời, mua về không biết bao nhiêu là sách tiếng Anh, tiếng Pháp. Anh thích tiếng hát ca sĩ Lệ Thu, khen tiếng hát này nghe sang. Tôi hỏi vặn lại anh là giọng nói mà có sang và hèn nữa sao, anh cười hiền lành không đáp, có lẽ anh cho tôi là con bé lí lắc chẳng hiểu gì. Sau này anh thích ca sĩ Lệ Quyên bên Việt Nam, copy cho tôi nhiều đĩa hát bảo nghe đi, hay lắm.

Lúc đám cưới con trai tôi, anh đã cố gắng vượt qua thú vui "nằm nhà" để bay sang tận Toronto dự đám cưới, là một món quà lớn nhất mà chúng tôi nhận được và rất tri ân.

Những lần tôi sang Cali thăm anh chị, anh đều vui mừng chào đón, trò chuyện, cho ăn những rau trái từ vườn anh trồng. Anh thích cơm tấm nên lần nào chúng tôi sang anh cũng mời đi ăn cơm tấm Trần Quý Cáp ở phố Bolsa.

Anh rất quan trọng việc học. Hồi ấy anh làm việc ở Saigon, mỗi lần về Tây Ninh thăm nhà đều thưởng tiền cho mấy đứa em. Tiền là để khuyến khích các em học giỏi hơn, cứ 1 cái hạng nhất, một cái bảng khen thì sẽ được 1 số tiền, cứ vậy mà nhân lên. Trong mấy đứa em, tôi được nhiều tiền thưởng nhất, nhưng ngây thơ không biết xài, đem gởi má hết. Má cũng ngây thơ đem tiền đi chơi hụi trong xóm, coi như mất cả.

Dù chúng tôi là con gái, nhưng anh lại gọi các em là "thằng". Thí dụ tôi út ít, hồi nhỏ tên là Bé, thì anh gọi tôi là "thằng" Bé chứ không phải con Bé!

Mới tháng trước, tôi có bay qua Cali thăm các anh chị. Anh còn tỉnh táo nhận ra tôi, nói cười với chúng tôi dù đã bắt đầu lẫn lộn, quên sót. Chị dâu tôi nói sau một đêm ngủ yên, anh đã quên luôn không thức dậy nữa, và đã ra đi êm ả, bình an trong giấc ngủ. Thôi thì hãy cảm tạ ơn Chúa vì anh đã sẵn sàng, có được cái chết lành và liền như bản thân tôi hằng mong ước nó xảy ra cho chính mình. Nghĩ cũng may, chị Sáu tôi yếu ớt, nhưng cũng đã có quyết định sáng suốt bay từ Việt Nam qua thăm anh và các anh chị bên Cali lần nữa. Nhớ lại những ngày bên nhau thật cảm động và chan hòa hạnh phúc

Khóc anh, tôi vẫn khóc, nhưng tôi cũng tin rằng anh đang tươi cười trên thiên đàng, gặp bố mẹ, gặp các anh chị đã ra đi trước, và cũng gặp anh Duy, người mà anh luôn thương mến khen là Duy rất giỏi giang, đạo đức.

Anh em chúng tôi cá tính khác nhau, sinh hoạt khác nhau, nhưng chung một tình yêu thương gia đình dù tính ra thời gian gặp nhau khá ít. Anh vẫn cười trêu ghẹo Duy Hân là "celebrity - người của công chúng", ôm việc cộng đồng chi cho khổ, sao không sống an nhàn như anh cho khỏi nhức đầu. Dù nói thế nhưng anh và chị Tư luôn theo dõi, khen ngợi chúng tôi đã làm gia đình "hãnh diện"!

Anh Năm thương yêu, xin anh phù hộ cho em Bé sống tốt những ngày còn lại trên cõi đời ô trọc này. Hẹn gặp lại nhau một ngày nào đó....

 Nguyễn Ngọc Duy Hân

 




 

Monday, November 10, 2025

Buổi Ra Mắt Sách "Hearts of Freedom:

 

Buổi Ra Mắt Sách "Hearts of Freedom: Stories of Southeast Asian Refugees"

  Hội Người Việt Toronto, với sự hỗ trợ của Liên Hội Người Việt Canada và Hội Tưởng Niệm Thuyền Nhân đã tổ chức rất tốt đẹp buổi Ra Mắt Sách "Trái Tim Tự Do: Những Câu Chuyện của Người Tị Nạn Đông Nam Á".


Chương trình đã được thực hiện vào Chủ Nhật ngày 2 tháng 11 năm 2025, từ 1 giờ đến 4 giờ chiều tại phòng họp Burnhamthorpe Library, 3650 Dixie Road, Mississauga, Ontario (Tượng Đài Thuyền Nhân).

Cuốn sách này (tiếp theo cuốn "Còng Lưng Vẫn Gánh") đã được Liên Hội Người Việt Canada phối hợp cùng nhóm Nghiên Cứu Dự Án Hearts of Freedom, nhà xuất bản McGill-Queen’s University Press và các hội đoàn bạn Cam Bốt và Lào để hoàn thành bằng tiếng Anh.

Quyển sách Hearts of Freedom là một tài liệu lịch sử quý giá, ghi lại 145 câu chuyện chân thực và đầy xúc động của các cựu thuyền nhân và người tị nạn đến từ Việt Nam, Cam Bốt và Lào.
 Ba trong năm tác giả của quyển sách đã có mặt để trao đổi cùng người tham dự từ các cộng đồng người Việt Nam, Lào, Cam Bốt và Canada, gồm có: Ông Peter Duschinsky, ông Mike Molloy (Canadian Immigration Historical Society) và Tiến Sĩ Stephanie Phetsamay Stobbe (Đại học Canadian Mennonite, Winnipeg).
Rất tiếc giáo sư Colleen Lundy & giáo sư Allan Moscovitch không thể tới được.

 Phần khai mạc với lễ Chào Cờ và giới thiệu dự án Trái Tim Tự Do đã diễn ra rất trang trọng, với hơn 120 người tham dự.

 Các vị được mời phát biểu trong phần thảo luận là Tiến sĩ Mai Liêm, cô Lê Tuyết, Tiến Sĩ Stephanie Phetsamay Stobbe và ông Peter Duschinsky. Họ đã kể lại câu chuyện vượt biên, tị nạn của mình, với những kinh nghiệm đau thương và sự cố gắng để vượt qua các khó khăn trong giai đoạn mới tới.  

 Trong khi chia sẻ thức ăn nhẹ, có phần phụ diễn văn nghệ với 2 bài hát của ca sĩ Lê Tài và Vũ Mạnh Tuấn (đến từ Hoa Kỳ) rất đặc sắc. Đặc biệt cháu Lisa Tuyết Nhi đã đại diện giới trẻ cùng giới thiệu buổi Ra Mắt Sách với ông Mike Molloy và chị Duy Hân (Hội Người Việt Toronto) rất tốt đẹp.
 Số sách bán được gần 100 cuốn, là một khích lệ cho Ban Tổ Chức.

Sau phần ra mắt sách cũng đã trình chiếu khúc phim tài liệu Passage to Freedom do đạo diễn Sheila Petzold thực hiện.
Vì chế độ cộng sản ở Việt Nam, Lào và Khmer Đỏ ở Campuchia nên hằng triệu người đã phải bỏ nước ra đi. Dù phải đối mặt với ngôn ngữ, văn hóa, khí hậu khác biệt, nhưng người tị nạn đã có nhiều nỗ lực và thành công tại Canada, tận dụng chính sách đa văn hóa và lòng nhân đạo của Canada, mà chúng ta luôn ghi ơn.

Xin riêng cảm ơn các tác giả đã viết sách, làm phim, tạo nhiều hình ảnh để lưu truyền cho các thế hệ về sau.
Được may mắn sống ở nước Canada, chúng ta cần làm việc, đóng góp nhiều hơn nữa biểu lộ lòng tri ân.




Bản tin trên báo Thời Mới Canada:



Saturday, October 18, 2025

giỗ đầu tiên của anh Nguyễn Ngọc Duy,

 

Thưa cả nhà,

Hôm nay 17 tháng 10, 2025 là giỗ đầu tiên của anh Nguyễn Ngọc Duy, một lần nữa Hân và đại gia đình xin chân thành cảm ơn tất cả những yêu thương, lời cầu nguyện, nâng đỡ trong suốt thời gian qua. Cũng xin được tạ lỗi những gì từng làm buồn lòng mọi người.

Xin được chia sẻ lại vài video kỷ niệm:
Hai con trai Duy Việt và Duy Nam hát trong thánh lễ an táng:

Chia sẻ của Hân tại nhà quàn:

Cuốn sách 260 trang ghi lại hình ảnh, sinh hoạt, chia buồn, tâm tình... thực hiện nhân dịp giỗ 100 ngày: